NHỚ TRẠI HÈ CVK 2006

 

Hứa hẹn nhóm lên một chút lửa hồng

Cảm nghĩ của cvk50 Nguyễn Đ́nh Thuyền

           

 

Cuộc họp mặt CVK lần thứ ba tại Hungtington Central Park, nam Cali đă chấm dứt vào chiều Chúa Nhật 30.7.2006 nhưng sự bùi ngùi vẫn măi trong ḷng từng trại viên khi chia tay.

 

Thật vây, dù ba ngày họp mặt quá ngắn ngủ, vẫn chưa trút hết bầu tâm sự đầy ắp kỷ niệm từ khi c̣n chung sống với nhau dưới mái Chủng viện Kontum thân yêu.  Cũng v́ thế, mà khi gặp gỡ nhau quá chóp nhoáng đó vẫn c̣n một chút ǵ xao động trong ḷng, nỗi bùi ngùi vô tả.  Tất cả những nỗi niềm đó vẫn c̣n vang vọng măi trong ḷng.  Dựng như thêm được một chút tin yêu, một chút lửa nóng, âm ỉ trong ḷng.

 

Không bùi ngùi làm sao được khi mỗi người rới xa chủng viện v́ nhiều hoàn cảnh giống nhau, tưởng không bao giờ c̣n được gặp lại nhau.  Giờ đây, sau ba bốn mươi năm, thậm chí năm mươi năm, mới có dịp gặp lại nhau.  V́ thế, từng cái ôm nồng ấm, từng cái bắt tay nhau thân mật đă đưa nhau về với bao kỷ niệm mà tưởng chừng như mới vừa hôm qua!

 

Rồi sự thân mật không những đến nhanh với từng trại viên CVK mà c̣n lan tỏa ratừng phu nhân CVK và cả các cháu CVK của hai thế hệ sau nữa.

 

Các chị dù chưa một làn quen nhau, nhưng dịp họp trại lần nầy vẫn tay bắt mặt mừng, hàn huyên với nhau dường nhu thân quen với nhau từ bao giờ.  Các cô dâu của Chủng Viện Kontum nầy, dù tuổi tác cũng chênh lệch nhau nhưng những ḍng tâm sự vẫn tương đắc đến độ như chị em ruột thịt thật thuận ḥa với nhau thật tương đắc.

 

Nếu nh́n vào trận đấu giao hữu bóng chuyền vào ngày cuối cuộc trại, các cầu thủ hăm hở vào sân, đông gấp đôi tiêu chuẩn sáu người.  Từ khúc khởi đầu cho đến cuối trận đấu, lúc nào cũng linh hoạt.  Tiếng cười reo cổ vũ từ các cổ động viên  lẫn cầu thủ luôn luôn náo nhiệt.  Quả bóng chuyền qua chuyền lại, có khi thật xuất sắc, nhưng nhiều lúc thật vụng về, hụt hẫng, chứng tỏ nhiều năm qua, các cầu thủ chưa có cơ hội tập luyện.

 

Trong lúc hai đội đang cố gắng ghi điểm, giành phần thắng về ḿnh, anh trọng tài “quốc tế” Nguyễn Quang Trung, được mệnh danh Trung Già đang đứng chăm chỉ theo dơi trận đấu để bắt lỗi hay ghi điểm cho chính xác.  Mọi người muốn biết hai đội thắng bại như thế nào.  Khi hỏi trọng tài, anh trả lời tỉnh bơ, “không biết”.  Lời nói có tính cách khôi hài đó cũng tại được một trận cười thoải mái, như một kỷ niệm vui nho nhỏ của lần họp trại lần thứ ba nầy.

 

Trận đấu cứ liên tục trong bầu không khí thân hữu và linh hoạt đến độ người ta không biệt được sự chênh lệch tuổi tác giữa các cầu thủ, từ tám mươi cho đến cầu thủ nam lẫn nữ tí hon nhất của thế hệ CVK sau, cũng như các phu nhân CVK đang hăm hở tham gia trận đầu một cách ráo riết.  

 

Ngay đêm lửa trại cũng hào hứng không kém.  Khi màn đêm vừa buông xuống, bóng đem dày đặc tạo ánh lửa bập bùng, dường như sáng hơn.  Ánh sáng tỏa lên từng khuôn mặt của các trại viên ngồi chung quanh.  Những khuôn mặt già dặn xen lẫn những khuôn mặt c̣n non trẻ, thơ ngây, nhưng tất cả đều rạng rỡ vui tươi như nhau, cùng cười đùa như nhau, cùng vung tay múa chân nhảy nhót một cách hứng khởi và thật vô tư theo người hoạt náo chuyên nghiệp như CVK Trần Quang Trung, và CVK Linh Mục Hoàng Minh Thắng.

 

Quên làm sao được cái tṛ “mua dưa” và thử dưa.  Khi tay đập vào những “quả dưa nam” lép xẹp, ế ẩm.  Có người trúng mánh, được đập vào những” quả dưa nữ”mụ mẫm, thật là c’est bon!

 

Một hoạt náo viên bị chỉ định khác, KMF Thảo, có biệt danh “talk so much” vào cuộc.  “Cụ bà” trổ hết tài năng để “cười ba mươi sáu kiểu” buộc đối phương ngồi chung quanh, có người lơ đăng phải thua cuộc.  Nhưng ai nấy đều nhiệt t́nh không sơ hở. “Bà Chị” tưởng CVK linh mục Nguyễn Văn Thạch có vẻ hiền từ, bèn tấn công, nhưng Nguyễn văn Thạch đâu dễ bị ăn hiếp, liền chĩa tay đúng lúc vào “cô gái già” và cười càng to hơn .

 

Một hoạt náo viên bất đắc dĩ khác lại vào cuộc, CVK Trương Trọng Ái không hạ được ai, lại chơi tṛ, “Trông ḱa con voi nó đứng rung rinh...” Thế rồi, vừa voi cha, voi mẹ, voi nhí lại khệnh khạng ṿng quanh.  Một hoạt náo viên bất đắc dĩ khác lại ra, bèn “ăn hiếp” một CVK thuộc thế hệ thứ hai, vừa lên ba, ra sân.  Hoạt náo viên tí teo nầy thật dạn dĩ và tỉnh bơ vào cuộc.  Thấy cháu c̣n nhỏ quá đến tội nghiệp, nên được toàn thể trại viên đề nghi cháu đọc kinh Lạy Cha.  Bé liền đọc vanh vách một cách suông sẻ , khiến mọi người ngạc nhiên, bởi các bạn đồng trang với cháu chưa hẳn đă làm được nhu vậy.  Con của CVK có khác!

 

Đêm lửa trại kéo dài đến mười một giờ đêm mà mọi người như vẫn c̣n luyến tiếc.  Có lẽ cũng tạ nồi cháo gà nóng hổi để ăn khuya đă làm tan cuộc lửa trại chăng?

 

Hai đêm ở trại là hai đêm cùng nhau tâm sự, dù đă khuya lắc khuya lơ, cho đến khi các lều trại đă yên tĩnh.  Nhưng càng về khuya, vài bạn trẻ vẫn c̣n gục đầu vào nhau tâm sự...  Trong lúc chén thù chén tạc, “bầu tâm sự”hầu như bị vỡ tan qua giọng cười sảng khoái đầy chất bia của CVK Hoàng văn Cửu lấn át những giọng cười người khác... khiến màn đên thanh lặng trong khu trại như có chút gợn sóng.

 

Điều cảm động nhất, khi htấy phu nhân anh Cương (lớp cha Thắng), dù đang bệnh cũng hăng hái tham dự trại cho đến lúc bế mạc.  Dù chị không khoẻ lắm, đôi lúc cơn bệnh hành đến nhăn mặt, nhưng vẫn cố gắng cười nói với mọi người.  Điều cảm động nữa là đại gia đ́nh anh Đào văn Đức với phu nhân trẻ đẹp Thanh Tâm, cả bà cụ thân sinh xấp xỉ bát thập và các em gái của anh chị đă xung phong giúp trại.  Tất cả đều thức khuya dậy sớm, tích cực lo lắng thật chu toàn về ẩm thực cho từng bữa ăn.  Riêng anh Đúc c̣n phải cung cấp lều và c̣n dựng trại nữa.

 

Thời gian họp trại chỉ vỏn vẹn ba ngày hai đêm, cái thời gian quá ngắn ngủi đó đối với CVK nầy đă thật sự nhập cuộc và thật sự nhận thức được những nét đẹp, thật đẹp về CVK.

 

Thoạt nh́n sáu mươi anh em trại viên cùng sinh hoạt với nhau, hầu hết tóc đă bạc phơ.  Họ là h́nh ảnh của những chú chủng sinh xùng x́nh trong chiếc áo dài màu đen từ giữa thập niên bốn mươi trở về sau.  Chính những cậu bé ngây thơ đó, ngày nay đă thành nhân.

 

Cuộc trại nầy, có ba linh mục CVK đại diện, cha Hoàng Minh Thắng, cha Nguyễn Ngọc Tâm và cha Nguyễn Văn Thạch.  Cũng như các linh mục CVK khác đă một thời là những chú bé ngây thơ được mô tả, nhưng đă chung cuộc, là kết quả hoàn tất trong ơn gọi.  Riêng ba vị linh mục tham dụ trại hè nầy, hiên đang đảm nhận nhiệm vụ quan trọng trong Giáo Hội như một vinh quang chung cho tập thể CVK.

 

Hội Bảo Trơ Truyền Giáo Kontum (KMF) khoảng 100 hội viên, được sinh hoạt năm năm.  Tuy chưa hoàn chỉnh, nhưng về ư thức, hoạt động và đóng góp của các hội viên rất tiến triển.  Hy vọng sẽ c̣n tiến triển hơn nữa trong tương lai.  Nhờ mỗi người đóng góp một que diêm, hy vọng Giáo Phân Mẹ có thêm được một chút lửa hồng để sưởi ấm cho những người nghèo bị xă hội bỏ quên.

 

Cuối cùng, nếu được tham dự trại một lần, để gặp lại bạn cũ một lần mới thấm thía được t́nh bạn ngày nào c̣n chung dưới mái trường.  Nhất là được ôn lại từng kỷ niệm vui buồn xưa để cùng cười, cùng cảm thông nhau.  Ngoài ra, không những anh em cùng lớp mà tất cả anh em đă từng sống dưới mái trường, tuy thời gian khác nhau, dịp nầy lại biết nhau, rồi liền trở thành thân nhau, quư nhau như anh em ruột thịt.  

 

Mong thay, nếu trại họp mặt được thêm nhiều anh em CVK hưởng ứng nữa, nhất định cuộc họp trại của chúng ta sẽ hào hứng hơn.  Việc kết nghĩa càng rộng răi hơn, hứa hẹn nối thêm ṿng tay lớn để thực hiện được một chút ǵ trong hoài bảo của chúng ta từ khi quyết định bước chân vào Chủng Viện Kontum.

 

Trại Hè CVK 2006

Thu Yên  

Cha Chủ Tịch tặng quà cho các chị CVK