THÁNH LỄ TẠ ƠN TÂN LINH MỤC PHANXICÔ ASSISI PHẠM NGỌC QUANG

 

BÀI CHIA SẺ CỦA CHA ĐẶNG VĂN TÚ, TỔNG ĐẠI DIỆN GIÁO PHẬN XUÂN LỘC

 

 

Ngày 19/4/2006 tân LM Phan xicô Assisi Phạm Ngọc Quang về dâng lễ tạ ơn tại quê nhà, Giáo xứ Kẻ Sặt , Hố nai , Biên ḥa , Đồng nai. Tân LM là Lm thứ 98 xuất thân từ giáo xứ này, trong đó có cha Giuse Phạm minh Công và em ruột của tân LM hiện  đang phuc vụ tại giáo phận Bà rịa Vũng tàu.

 

Có 15 cha đồng tế với tân LM. Có cha tổng đại diện giáo phận Xuân Lộc, cha Đặng văn Tú ,(trước giải phóng ngài là cha sở Paradis , Kontum), cha quản hạt giáo hạt Hố nai. Về phía các cha gốc Kontum, ngoài cha Phạm minh Công (chú ruột của cha mới), c̣n có các cha Hưng “râu”, cha Thám, cha Oanh Sông Lam. Phía CVK có anh Chuẩn 60, tôi , vợ và con trai lớn Anh Khải.

 

Trong phần chia sẻ Lời Chúa , cha Tú phân tích về ơn gọi và ngài cho đó là một điều kỳ diệu. Ngài kể lại ngài đang sống trong tâm t́nh tạ ơn Chúa trong tuần bát nhật Phục sinh. Ngài đang  suy nghĩ về chính những ngày này cách đây 31 năm. Lúc đó, theo lệnh Đức cha Kontum, ngài dẫn 15 em cô nhi người dân tộc di tản khỏi vùng giao tranh. cha con loay hoay cả tuần lễ trên đườnng từ Kontum về Tuy Ḥa qua liên tỉnh lộ 7.  Khi đang ở đọan Phú bổn, một trong số 15 em đó xin tách ra để đi vệ sinh. Nhưng  em đi măi mà không trở lại.Chờ đợi hồi lâu,  rồi t́nh thế cấp bách và đoàn phải tiếp tục đi. Về đến Nha trang, Sàig̣n, tôi -lời cha nói-  vẫn không có tin tức ǵ của em. Chắc hẳn em đă chết như bao nhiêu người đă chết trên con đường di tản này. Bao nhiêu năm tôi vẫn phân vân, áy náy.

 

Thế rồi năm 2001 tôi được báo tin dự lễ truyền chức của một thày người dân tộc: Thày Bá năng Lư, người Sédang. Tôi giật ḿnh, v́ tân LM chính là chú bé đă xin đi vệ sinh và đă lạc trên đường di tản năm1975. Th́ ra, lúc đó em lạc đường, nhưng với sự tháo vát của người sơn cước em đă t́m được đường về Nha trang, được các xơ chăm sóc và rồi một gia đ́nh ở Nha trang nuôi nấng cho ăn học và cho vào ĐCV Sao Biển Nha trang. Cuối cùng, biết được gốc gác của thày Lư, Đức cha Chung đă xin cho thày nhập giáo phận Kontum và về Kontum thụ phong linh mục.

 

Ngày về làng, gặp lại mẹ già, tân linh mục phải nhờ người phiên dịch,v́ bà mẹ không biết tiếng kinh,c̣n cậu con th́ quên tiếng Sédang. Nhưng hạnh phúc rạng rỡ trên gương mặt  hai mẹ con và gịng lệ tuôn trào trên g̣ má.

 

Bàn tay Chúa quan pḥng dẫn ta qua những con đường mà ta không thể hiểu được. Đó cũng là trường hợp của tân linh mục F.A Phạm ngọc Quang hôm nay. Từ bé cậu Quang đă tu ở chủng viện Kontum, nhưng rồi khi cậu đậu tú tài cũng là lúc chủng viện đóng cửa.Trở về gia đ́nh, cậu đi làm công nhân xí nghiệp giao thông vận tải.(nói cho nhẹ vậy thôi, thực tế là làm lơ xe tải. NV). Sau đó cậu mon men thi vào đại học nha khoa. Sau nhiều năm miệt mài cậu đă đậu bác sĩ nha khoa và xin về trại cùi Bến Sắn B́nh dương phục vụ. Và với chiếc xe đạp cọc cạch, bác sĩ trẻ thường xuyên đạp xe từ B́nh Dương về Hố nai (hơn 30km). Từ việc phục vụ người cùi, bác sĩ Quang có dịp đi Qui nhơn, Kontum, Pleiku,cũng là để phục vụ người cùi. Tại Kontum bác sĩ Quang cũng gặp lại các cha và anh em chủng sinh cũ (anh em gọi anh là Quang cùi  NV). Lư tưởng truyền giáo lại trở lại với anh.  Dịp may đến, anh đươc đi Pháp du học 5 năm, sau khi về Việt nam, thầy Quang vội vă lên ngay Kontum. (Làm như không lên ngay là không được lên. NV).  May mắn được nhập khẩu ở Pleiku  và ngày 4 tháng tư 2006 vừa qua được thụ phong Linh mục do đức cha giáo phận Kontum.

 

Chính tân linh mục cũng không hiểu được việc Chúa làm,và như Phêrô sau khi được đưa ra khỏi ngục (CV 12,9), tân linh mục cũng tưởng như trong giấc mơ.

 

Nói về những công việc của  một Lm thừa sai trên Tây  nguyên, cha c̣n chia sẻ kinh nghiệm này. Khi ngài mới là Lm coi giáo xứ thượng, lần đầu tiên ngài giải tội: ở trên nhà rông, không có ṭa  giải tội, không có màn che, ngài ngồi trên  một khúc gỗ dùng làm ghế, người giáo dân qùi bên xưng tội. Ai đă từng tiếp xúc với người dân tộc  chắc hẳn khó quên được mùi đặc trưng của họ: mùi nắng và mùi thuốc rê.-Mùi nắng- không phải màu nắng t́nh tứ, lăng mạn  như “màu nắng hay là màu mắt em…” của TCS đâu, mà là mùi nắng khét. C̣n mùi thuốc rê cũng thật “đậm đà khó quên”.  Có lẽ người thượng hút thuốc từ khi mới lọt ḷng mẹ .Người già hút, người trẻ hút, đàn ông hút, đàn bà hút, người lớn hút, trẻ con hút. Người mẹ hút, đứa con c̣n địu trên lưng mẹ cũng hút.Không phải hút thuốc lá sợi mà là hút nguyên cả lá. Khi không hút được th́ họ nhai. Trở lại việc cha Tú giải tội. Cha kể có lần một phụ nữ có con nhỏ xưng tội. V́ cái mùi đặc trưng kia, nên cha ngả người ra sau để né tránh, nhưng cha càng nghiêng ra, th́ người phụ nữ càng xát lại bên tai cha. Cuối cùng cha ngồi yên chịu trận, th́ người phụ nữ ung dung đăt bộ ngực trên vai gầy của cha.  -Tưởng cũng nên biết người thượng ở những nơi xa xôi không có thói quen mặc áo, không hiểu v́ không có áo, hay cảm thấy bực bội , vướng víu hay không cảm thấy phải che dấu phần thân trên-.  C̣n đứa trẻ th́ hai tay rờ mặt rờ mũi cha.. Không nghe cha kể lúc đó cha có ḷng động ḷng lo không.

 

Chia sẻ một chút-lời cha Tú- để ông bà anh chị em cảm thông những vất vả của nhà truyền giáo chứ không luôn “Đẹp thay bước chân người rao giảng Tin mừng trên núi”  như khẩu hiệu sống của tân Linh mục.Từ đó chúng ta cần gia tăng lời cầu nguyện cho các ngài.

   

Hố nai  ngày 19-4-2006

cvk62 Nguyễn đức Lân ghi lại