LÁ THƯ OKLAHOMA

KIM NGÔN CỦA CHA PHÓ CHỦ TỊCH NGUYỄN NGỌC TÂM.

 


Giới thiệu: chủ bút LLCVK yêu cầu tôi viết lá thư Oklahoma. Đối với Mỹ, Oklahoma cũng đại khái như Kontum xa xôi hẻo lánh ở Việt Nam vậy. Nhiều dân Mỹ vùng Tây Bắc c̣n cho dân ở đây là lạc hậu. Vài người từ Cali qua đây rên la “sao buồn quá, ra đường hổng thấy người Dziệt đâu hết…”. Nhưng thôi, cũng rán viết vài hàng về một vài chuyện đầu làng cuối xă. Rồi sau đó tán gẫu một vài chữ để vu vơ cho vui cửa vui nhà.

 

OKLAHOMA:

 

Tiểu bang nầy có hai thành phố chính: Oklahoma City là thủ phủ và Tulsa một thời được gọi là thủ đô dầu hỏa. Oklahoma City cách Tulsa gần 2 giờ lái xe, là nơi cư trú của 2 CVK là Cao Nhang và Vũ Kim Long, tới lập nghiệp từ năm 1975. C̣n Tulsa th́ chỉ có mỗi một ḿnh Nguyễn Ngọc Tâm. Xa xôi hẻo lành là thế, song miền đất nầy cũng đă được hân hạnh đón tiếp nhiều anh em CVK từ phương xa tới: người đầu tiên là Cha Chương “Râu”, rồi sau đó có Cha Tổng Liên, Cha chủ tịch Thắng và Cha Phạm Hữu Thế, cha Tran van Bay (luc do dang lam thay). Đức Cha Micae tới đây cách nay hơn 2 năm; c̣n linh mục Kontum mới tới nơi nầy cách đây hơn một năm là Cha Đỗ Hiệu. Mới mấy ngày qua có Vũ Kim Long ghé qua để tham gia chạy marathon. Sắp sửa mừng thọ lục tuần rồi, mà Long vẫn c̣n gân thiệt. Chắc là nhờ hồi nhỏ ở Kontum ăn thịt trâu khá nhiều, mà nay gần lục tuần vẫn cứ khoẻ như… trâu (Tiếng Vinh choa th́ nói “khoẻ như … tru dực!).

 

Mới đây lại có thêm mấy Ma Xơ từ Việt Nam ghé qua mảnh đất xa xôi nầy. Xơ thứ nhất  có tên là Diễm Thuư, con cái đỡ đầu của Cha Nguyễn Hữu Tiến từ Đài Loan qua chơi. Xơ nầy c̣n trẻ,thuộc Ḍng MTG Thanh Hóa, thuở trước nhà ḍng ở đường Phạm Ngũ Lăo, Đàlạt. Xơ được nhà ḍng gửi qua du học ở Đài Loan 8 năm, nói tiếng Quan Thoại như gió. Tôi viết giấy bảo trợ, nhưng qua Mỹ ở Dallas, lên thăm ông bác ở Tulsa, lại khám phá ra người bảo trợ cho Xơ qua Mỹ cũng ở Tulsa. Nhờ đó tôi được đăi một bửa ăn tại nhà hàng Tàu Đài Loan rất là .. hảo xực! Ma Xơ thứ hai là Mẹ bề trên Ḍng Đa Minh ở Linh Xuân, Thủ Đức: Agnès Nguyễn Thị Thịnh. Mẹ bề trên đến Tulsa chỉ v́ có 2 Xơ thuộc hội ḍng đang an cư tại đây. Hai Xơ đang giúp cộng đoàn Công-giáo VN ở đây và coi trẻ để sinh sống. Nói chuyện một hồi, mới biết Mẹ quen biết Đức Cha Micae rất thân và đă gửi một số Xơ lên phục vụ người phong cùi ở Pleiku. Mẹ muốn thăm ĐGM địa phương. Ngài vui vẻ đón tiếp và khi nói ḍng Mẹ ờ VN có tới 500 nữ tu, 45 tập sinh và 250 đệ tử th́ Đức GM phục quá sức và nhắn với Xơ đưa mấy Xơ qua đây phục vụ,nhất là registered Nurses. Mừng quá, Mẹ cho  biết đă từ lâu muốn gửi các Xơ qua học về y khoa mà chi phí quá nặng.

 

Tôi dẫn Xơ đi thăm bà Xơ giám đốc bệnh viện St.John, do Ḍng Đức Mẹ Sầu Bi quản lư và là nhà thương Công giáo lớn nhất nh́ ở đây. Đức Cha Micae và Cha Thế đă được săn sóc tại bệnh viện nầy. Buổi gặp mặt đưa tới việc hai bên thoả thuận sẽ gửi trước 2 Xơ qua để học trợ tá 6 tháng, sau đó sẽ đi học đại học để trở thành y tá thực thụ. Nhà thương sẽ cung cấp nơi ăn chốn ở trong thời gian đào luyện. Mẹ bề trên mừng lắm, v́ đây có thể là bước đầu cho việc thành lập một cộng đoàn ở nơi nầy. Trong tương lai, nhiều nữ tu khác sẽ được gửi qua,được đào tạo để trở về phục vụ quê hương hoặc phục vụ ở Mỹ. Những tấm h́nh về các nữ tu săn sóc người cùi ở Pleiku đă làm Xơ Giám đốc Bệnh Viện St.Johnn rất cảm động. Vấn đề gay go là làm sao lo được giấy tờ cho các Xơ qua Mỹ. Nhưng như thường nói: “l’homme propose et Dieu dispose (mưu sự tại nhân; thành sự tại thiên). Cứ tin cậy!

 

VÀI CHUYỆN ĐÓ ĐÂY.

 

1. ĐI T̀M HẠNH PHÚC

 

Ở Tulsa có tiệm sách “Borders” có bán một số báo chí ngoại quốc, trong đó có vài tờ báo Pháp như L’Express, Le Figaro, Le Nouvel Observateur… Thỉnh thoảng tôi mua một tờ để trong … toilette. Mỗi ngày vừa giải bầu tâm sự, vừa đọc dăm ba phút cho khỏi quên tiếng Tây. Dẫu sao cũng bao năm học hành, bỏ quên đi thấy thật uổng. Hơn nữa có dịp đi Pháp hoặc gặp dân Pháp đi lạc qua vùng đất nầy, cũng có cơ hội sử dụng lại.

 

Trong số 12.10,2006 của tờ L’Express, có một bài báo viết về chủ đề “Le Bonheur par la Philosophie” khá hay. Bài viết về một hiện tượng mới ở Pháp: bà con rủ nhau đi kiếm hạnh phúc và kiềm chế sự sợ hăi (nhất là sợ chết). Sách báo, quán cà phê, đại học đại chúng mọc nhan nhăn khắp nơi. Hàng ngàn người tham gia những chuyến đi “hành hương triết lư” hoặc bàn căi qua radio, trên màn ảnh truyền h́nh. Hiện tượng “b́nh dân hoá” (vulgarization) của môn học nầy chắc chắn sẽ làm cho Spinoza, Descartes, Kant, Sartres… cười mỉm dưới mộ, nhưng dân chúng đang thèm khát một thứ ư nghĩa cho đời sống, nên t́m tới thứ “amour de la sagesse”  để cho đời sống thăng hoa hơn, có ư nghĩa hơn, kể cả lănh vực luân lư.

 

Nghe quen quen và hao hao như tôn giáo… Chẳng lẽ dân Pháp vốn là con cháu của Trưởng Nữ Hội Thánh, nay ly dị với tôn giáo, nên t́m về triết lư để khoả lấp bù trừ? Đại khái như t́m kiếm một thứ cứu rỗi ngoài Thiên Chúa? Le salut sans Dieu? Luc Ferrry, nguyên bộ trưởng giáo dục,là một tác giả hàng đầu về phong trào nầy. Quyển sách được bán chạy nhất của ông có tựa đề “Vaincre les Peurs” (Chiến thắng những nỗi sợ hăi).đặc biệt là sợ cái chết. Khi phóng viên hỏi ông: “tôn giáo không c̣n hiệu lực để chiến thắng cái chết nữa sao”, ông trả lời: “Si, elle est mille fois plus efficace quand on y croit” (có chứ, tôn giáo hiệu quả gấp ngàn lần nếu người ta tin vào nó). Như vậy Luc Ferry đă trả lời cho bao nhiêu đồng hương của ông, là họ t́m tới triết lư để thay thế chỗ đứng của tôn giáo, chỉ v́ ông và những người khác không c̣n niềm tin nơi tôn giáo.

 

Sau đó, câu nói của ông là triết lư không hứa cho chúng ta điều ǵ hết sau cái chết,trái lại tôn giáo hứa cho chúng ta một “alternative” o cái chết. Ong nói như sau: “Le Christ, en particulier, nous propose la plus belle alternative qui soit, en nous promettant de retrouver les gens qu’on aime après la mort. Très bien mais il faut y croire..” (Đức Kitô, đặc biệt, đề xuất với chúng ta sự lựa chọn tốt đẹp nhất có thể có được, bằng cách hứa với chúng ta sẽ t́m lại được những người mà chúng ta yêu thương sau khi chết. Rất hay, song phải tin vào đó..). Lại một lần nữa, Luc Ferry đề cập tới một Đức Tin mà ông không có hoặc đă đánh mất. Hiện tượng xa lánh tôn giáo ở Châu Âu co phải là một cơn khủng hoảng đức tin. Và vậy th́ những yếu tố nào dẫn tới cơn khủng hoảng nầy? Liệu hiện tượng triết lư nhân sinh nầy sẽ lan tới các quốc gia khác, mà ở đó nhiều người vẫn đặt niềm tin nơi tôn giáo? Hoặc trong tương lai, những xă hội từ bỏ tôn giáo sẽ quay trở lại, khi con người cảm thấy khoảng trống trong đời sống và sẽ quay về lại với Thiên Chúa, mở rộng con tim để ân sủng cứu rỗi sẽ đến và đem cho con người một ư nghĩa cho đời sống?

 

2. T̀M GẶP HẠNH PHÚC

 

Tờ Times Magazine mới đây việt khá nhiều về Giáo Hội Công giáo. Cũng là lạ, v́ người ta ít thấy tờ báo nầy có những bài báo viết về Giáo Hội với cái nh́n thiện cảm. Nhân chuyến công du của Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI, cũng có một bài báo về chuyến đi của ĐGH tới Thổ Nhĩ Kỳ. Tờ báo tiên đoán chuyến viếng thăm sẽ định nghĩa vai tṛ của ĐGH trên môi trường chính trị thế giới. Chuyến đi có tác dụng đặc biệt khai mở một dây liên lạc giữa Tây Phương và Hồi giáo. Tờ báo cho rằng những lời Ngài nói ở đại học Regensburg sẽ tạo nên một trao đổi hoặc thách đố đối với Hồi-giáo. Tây phương đối diện với Hồi giáo, từ lâu chung chung là thái độ bao dung với họ. Mặc dầu nhiều lúc không ṣng phẳng. Ú đi d́ lại: ngay tại Roma, người Hồi giáo được phép xây một đền thờ rất lớn, trong khi người Kitô giáo vào các nước Hồi giáo như Ả rập Sauđi không có quyền cầm theo cuốn Kinh Thánh. Những người Công giáo làm việc ở đó không có quyền công khai đi dự Lễ, nói chi chuyện xây dựng một ngôi thánh đường ở đó chẳng hạn. Người Công giáo bị kỳ thị ở rất nhiều quốc gia Hồi giáo. Hăy chờ xem lời tiên đoán của Time Magazine có đúng không.

 

Trở lại đề tài T̀M GẶP HẠNH PHÚC, tờ báo trước đó có một bài viết mới lạ về một hiện tượng đang xảy ra với các phụ nữ Công giáo Hoa Kỳ từ tuổi 25 đến 35. Rất nhiều thiếu nữ t́m mđến con đường tu tŕ như một cách sống mang đến ư nghĩa cho cuộc đời. Nhiều người đă thành danh, thành công ở xă hội với lương cao và có địa vị, nhưng vẫn cảm thấy trống vắng trong tâm hồn. Lối sống tu tŕ của các nữ tu nầy mang bản sắc bảo thủ. Họ thích mặc áo ḍng, thích đời sống chiêm niệm.

 

Một phụ nữ trẻ đi thăm một tu viện với bạn trai. Cô tỏ ra thích thú. Bạn trai bảo cô biết đâu đời sống đó thích hợp với cô. Có lẽ anh chàng nói để chọc vui. Không ngờ cô nàng làm thật và bây giờ trở thành một nữ tu với đời sống chiêm niệm và rất hạnh phúc. Nhiều tu viện cảm thấy ơn kêu gọi đến quá nhiều sức dự tưởng.

 

Ngay tại Tulsa nầy, có một Ḍng mang tên là “Các Nữ Tu Ḍng Đức Bà Cứu Chữa”, thành lập cũng mới cách đây vài chục năm mà thôi. Họ đang làm việc mục vụ tại bệnh viện Công giáo St,Francis. Các chị mặc áo ḍng đen kín đáo. Rất bảo thủ và rất có h́nh thức. Họ tự hào là Ḍng Tên nữ. Nhà Mẹ của ḍng ở thành phố Alma, Michigan. Tôi gặp một Xơ trẻ, gốc Trung Hoa, rất nhanh nhẹn, thông minh và rất an vui.

 

Đó có lẽ cũng là phản ứng lại một xă hội đề cao người phụ nữ độc lập, đeo đuổi sự nghiệp đến thành cônG, nhưng một lúc nào đó, những hào nhoáng của tiền bạc,danh vọng, dẫn tới một thứ chán chường vật chất và họ bắt đầu t́m kiếm một ư nghĩa cho đời sống. Điều may mắn là họ vẫn giữ lại đức tin và những giá trị thiêng liêng của Kitô giáo. Con đường trở lại chỉ là một sự trở về nguồn, về cơi phúc.

 

Viết xong vài gịng trên đây khi bên ngoài tuyết phủ trắng xoá. Cơn băo tuyết đến sớm và bất ngờ. Trường học,văn pḥng đóng cửa. Khu nhà thờ,trường học vắng hoe. Lễ sáng nay chỉ có cha chủ tế. Bên ngoài tuyết vẫn rơi. Trời vẫn lạnh. Cảnh vật phủ một màu trắng tinh. Tuy nhiên trong nhà xứ vẫn có một bếp lửa hồng bập bùng trong ḷ sưởi.

 

Tulsa,30.11.2006

Phó Chủ Tịch:

Rev FX Nguyễn Ngọc Tâm

 

Cha Phó Chủ Tịch thăm anh em CVK nam Cali.