MỤC KINH THÁNH CVK

 

Do Linh Mục Linh Tiến Khải (tức Ông cố La Mă), nguyên biên tập viên Đài Phát Thanh Vatican (Ban Vệt Ngữ) phụ trách:

 

 

ĐỀ TÀI 27 - KẾT CẤU VÀ NỘI DUNG THƯ THỨ NHẤT GỬI GIÁO ĐOÀN THÊXALÔNICA

 

Khi đọc thư thứ nhất gửi giáo đoàn Thêxalônica chúng ta nhận ra ngay kết cấu của thư. Bức thư chia làm hai phần. Phần nhứ nhất gồm ba chương đầu có nội dung là các lời cảm tạ ngợi khen Thiên Chúa. Phần thứ hai gồm hai chương c̣n lại bao gồm các lời khích lệ khuyên nhủ tín hữu.

 

B́nh thường thánh Phaolô bắt đầu các thư của ngài với lời đội ơn Thiên Chúa. Nhưng trong thư thứ nhất gửi giáo đoàn Thêxalônica, lời cám tạ ngợi khen ấy được khai triển và kéo dài làm thành đề tài chính của trọn phần đầu bức thư. Lời cám tạ trở thành một thứ điệp khúc được thánh nhân lập đi lập lại: ”Chúng tôi không ngừng cám tạ Thiên Chúa cho anh chị em tất cả, và luôn luôn nhớ tới anh chị em trong lời cầu nguyện của chúng tôi”(1,2).”Đấy là lư do tại sao chúng tôi không ngừng đội ơn Thiên Chúa”(2.13).”Chúng tôi phải tạ ơn Thiên Chúa thế nào để đáp trả lại tất cả niềm vui mà nhờ công lao của anh chị em chúng tôi được nếm hưởng trước mặt Thiên Chúa chúng ta?” (3,9).

 

Chính thực tại sống ḷng tin tuyệt diệu của tín hữu giáo đoàn Thêxalôca là lư do khiến thánh nhân không ngừng cảm tạ ngợi khen Thiên Chúa. Phải sống trong muôn ngàn khó khăn thử thách giữa một môi trường ngoại giáo đối nghịch với kitô hữu như thế, mà anh chị em Thêxalônica vẫn kiên vững sống ḷng tin, ḷng mến và ḷng cậy một cách cụ thể, không hề suy yếu chuyển lay, th́ qủa thật là một ơn trọng đại chỉ có Chúa mới có thể ban cho giáo đoàn. Họ qủa thật là những người được Thiên Chúa tuyển chọn. T́nh yêu thương nhưng không của Thiên Chúa Cha tỏ lộ rơ ràng nơi họ. Ngài là Đấng đă lựa chọn để cho họ sống kinh nghiệm sự hiệp thông với Ngài và với các tín hữu kitô khác, trong khi đợi chờ ngày cánh chung. Nếu không vậy, th́ làm sao có thể giải thích được thái độ tín hữu Thêxalônica tin nhận và đáp trả lại lời kêu mời của Chúa mạnh mẽ như thế? Ngoài ra tin họ theo đạo được mọi người đồn thổi khắp nước Hy Lạp và trở thành một kiểu quảng cáo hữu hiệu cho công tác truyền giáo. Tất cả mọi sự kiện đó không thể xảy ra, nếu không có bàn tay can thiệp của Thiên Chúa từ nhân. Chính v́ thế thánh Phaolô vô vàn cảm tạ Chúa.

 

Tuy nhiên, Phaolô không chỉ hài ḷng kể ra các lư do khiến thánh nhân luôn biết ơn cám tạ Chúa. Phaolô c̣n duyệt xét lại các biến cố đă khiến cho ngài gắn bó với các tín hữu Thêxalônica. Thánh nhân gợi lại các biến cố với tâm t́nh chia sẻ cảm động và nhất là với ḷng biết ơn sâu thẳm đối Thiên Chúa là Đấng đă hướng dẫn mọi sinh hoạt truyền giáo của ngài. Có định nghĩa đây là một ”cử chỉ tạ ơn” thật cũng không qúa đáng. Trong nhăn quan ḷng tin và tâm t́nh cám mến đó sự kiện Phaolô và các cộng sự viên bị đuổi khỏi thành phố Philiphê trở thành dịp cho ngài tới rao truyền Tin Mừng tại Thêxalônica và gặp gỡ tín hữu Thêxalônica. Một biến cố tự nó là tiêu cực có thể được Thiên Chúa biến trở thành tích cực để mưu ích lợi cho phần rỗi của con người. Đang truyền giáo tại Philiphê th́ bị đuổi. Đó là một thất bại cho Phaolô và các cộng sự viên của ngài. Nhưng nhờ thế Phaolô và các thừa sai mới sang Thêxalônica. Và sự hiện diện của các vị tại thành phố này không phải là vô ích. Sự thất bại nhục nhă ê chề tại Philiphê khiến cho Phaolô và các cộng sự viên càng trông cậy tín thác nơi Thiên Chúa hơn. Do đó, cho dù có lại gặp khó khăn thử thách tại Thêxalônica, các vị vẫn cậy trông giảng dậy với tất cả thiện tâm của ḿnh. Ngài đă ra sức rao truyền Tin Mừng của Chúa cho họ với tất cả ư hướng tốt lành vô vị lợi và ḷng hy sinh xả kỷ.

 

Phaolô và các cộng sự viên ư thức được sứ mệnh của các vị là loan báo Tin Mừng cứu độ của Chúa, chứ không phải giảng dậy cốt ư làm đẹp ḷng người đời hay giới lănh đạo trần gian, lại càng không phải để phỉnh nịnh ai hay t́m tư lợi. Các vị cũng không t́m hư danh từ bất cứ thành phần xă hội nào khác, kể cả các tín hữu. Các thừa sai cũng không đ̣i hỏi quyền được cung phụng và trợ giúp vật chất hay tài chánh, mặc dù việc các tín hữu lo lắng của ăn thức uống và nơi chốn ngủ nghỉ cho các thừa sai là thói quen thông thường của xă hội thời đó. Thay v́ đ̣i hỏi được chu cấp và trọng đăi, Phaolô và các cộng sự viên đă phải cố gắng tự lực mưu sinh, cần cù làm việc ngày đêm để có phương tiện nuôi thân, mà không phải phiền lụy tới các tín hữu và trở thành gánh nặng cho họ.Thế rồi ngoài việc giảng dậy Tin Mừng cứu độ một cách hoàn toàn nhưng không,Phaolô và các cộng sự viên c̣n nêu gương sống đơn sơ, khiêm tốn, và rất mực yêu thương, chú ư tới các tín hữu. Không có chuyện quan liêu, hách dịch,bao cấp,trịch thượng và đ̣i hỏi.Lại càng không có chuyện cả vú lấp miệng em, mắng mỏ,đánh đập,hất hủi và đối xử hạ cấp.Trái lại,các vị có cung cách cư xử rất trân trọng đối với tín hữu,âu yếm,hiền dịu và chân thành với họ như cha mẹ lo lắng cho con cái nhỏ dại.Đặc biệt các vị không ngừng khuyên bảo,an ủi và nài xin các tín hữu sống xứng đáng với Thiên Chúa,Đấng đă gọi họ vào Nước Ngài để hưởng vinh quang bất diệt.Qua những lời lẽ tâm sự chân t́nh ấy,thánh Phaolô cho chúng ta thấy cả một tinh thần tu đức truyền giáo và đường lối sư phạm truyền giáo,mà hàng giáo sĩ tu sĩ và các người có nhiệm vụ rao truyền Tin Mừng thuộc mọi thời đại phải năng để tâm suy gẫm(2,1-16).

 

Thái độ của tín hữu Thêxalônica vui mừng tiếp nhận Tin Mừng giữa mọi chống đối khó khăn của môi trường ngoại giáo trở thành kỷ niệm không bao giờ phai nḥa trong kư ức Phaolô. Tất cả trở thành nguồn hứng khởi khiến Phaolô xúc động cám tạ đội ơn Thiên Chúa, là Đấng đă ban cho thánh nhân ơn hăng say rao giảng Tin Mừng và cho tín hữu ḷng nhiệt thành tiếp nhận Tin Vui cứu độ. Từ đó nảy sinh một giáo đoàn kitô sống động đích thực tại Thêxalônica.

 

Biến cố Phaolô phải bất th́nh ĺnh xa rời cộng đoàn mới thành h́nh chưa được bao lâu lại càng in nét sâu đậm trong kư ức Phaolô hơn nữa (2,17-3,10). Thánh nhân khắc khoải muốn gặp lại các tín hữu, nhưng việc trở lại Thêxalônica gặp qúa nhiều chướng ngại không vượt thắng được. Bên cạnh nỗi nhớ thương đó là sự âu lo cho số phận của họ phải đương đầu với mọi đối nghịch của môi trường xă hội chung quanh. Phaolô sợ các tín hữu mới theo đạo chán nản ngă ḷng trước các bắt bớ và chèn ép đó. Sau cùng khi không biết làm sao hơn, thánh nhân gửi cộng sự viên của ḿnh là Timôtêô về Thêxalônica thăm tín hữu giáo đoàn thay ngài, xem t́nh h́nh giáo đoàn ra sao. Khi Timôtêô trở lại cho biết chẳng những tín hữu kiên tŕ trong mọi thử thách mà c̣n sống đạo hăng say sốt mến, nêu gương cho mọi người gần xa và luôn ghi nhớ công lao vị tông đồ đă đem Tin Mừng cứu độ tới cho họ và không nề quản yêu thương, hy sinh, xả kỷ, săn sóc họ như người mẹ săn sóc con thơ (2,7), như người cha lo lắng cho con cái (2,11) thánh Phaolô vui mừng qúa đỗi, không t́m ra lời nào để tạ ơn Thiên Chúa nữa (3,9). Và thánh nhân kết thúc phần thứ nhất của thư với hai lời khẩn cầu, nài xin Thiên Chúa san bằng mọi khó khăn chướng ngại trên con đường dẫn tới Thêxalônica, để thánh nhân có thể tới viếng thăm họ, và xin Chúa luôn trợ giúp các tín hữu Thêxalônica rất thân mến của ngài lớn lên trong t́nh yêu thương và có cung cách sống không thể chê trách vào đâu được (3,11-13).

 

Xét trên b́nh diện h́nh thức chúng ta nhận thấy kiểu nói sóng đôi ”chúng tôi - anh chị em”, làm thành hai trục của kư ức nói trên. Đây là một lịch sử được dệt từ hai mặt. Một phía là thánh Phaolô và các thừa sai cộng sự viên, phía kia là các tín hữu của cộng đoàn Thêxalônica. Chiếc thoi giao thoa đó chạy rất nhanh trong chương 1,5-10: chúng tôi đă loan báo Tin Mừng tại Thêxalônica không phải chỉ bằng lời nói, mà c̣n với sức mạnh của Chúa Thánh Thần nữa (1,5-6). Anh chị em đă tiếp nhận Lời của Thiên Chúa với niềm vui giữa muôn ngàn khó khăn thử thách, nêu gương sáng cho người khác (1,7-8). Chúng tôi đă được tiếp đón nồng nhiệt (1,9). Anh chị em đă hoán cải trở về với Thiên Chúa duy nhất chân thật và với Chúa Giêsu (1,9-10). Tiếp đến là sự hiện diện hoạt động của ”chúng tôi” tại Thêxalônica (2,1-12) và thái độ gắn bó xác tín vào ḷng tin của ”anh chị em” Thêxalônica (2,13-16). Sau đó là nỗi âu lo của ”chúng tôi” phải rời xa giáo đoàn mới thành h́nh chưa được bao lâu (2,17-3,5). Nhưng ”anh chị em” đă kiên vững trong ḷng tin. Do đó, ”chúng tôi” được tràn đầy an ủi và niềm vui khôn xiết (3,7-13).

 

Trong h́nh thái và lược đồ ngôn ngữ đó tiềm ẩn cả một kinh nghiệm gặp gỡ, hiệp thông sâu xa, nối kết thánh Phaolô, các thừa sai cộng sự viên và tín hữu giáo đoàn Thêxalônica. Cái giao thoa ngôn ngữ ”chúng tôi- anh chị em” diễn tả cái giao thoa sự sống giữa cá vị thành lập giáo đoàn kitô với các tín hữu thành phần của giáo đoàn đó. Sợi dây nối kết hai bên là Tin Mừng của Chúa, nghĩa là lời loan báo qua Chúa Giêsu Kitô tử nạn và phục sinh, Thiên Chúa ban ơn cứu độ cho con người và mời gọi con người bước vào một cuộc sống mới của ḷng tin cậy mến. Việc tham dự vào biến cố đó khiến cho tín hữu bước vào ṿng hiệp thông sâu xa giữa các người loan báo Tin Mừng và các người nghe loan báo Tin Mừng. Sự kết hiệp đó đặt nền tảng trên cùng lời được loan báo và được tiếp nhận, trên cùng một niềm tin được rao giảng và được đón nhận, trên cùng một niềm hy vọng được cống hiến và được tiếp thu. Từ đó phát sinh ra một t́nh huynh đệ thiêng liêng, khiến cho tín hữu dấn thân cả cuộc đời. Đây là lư do tại sao thánh Phaolô không ngừng gọi các tín hữu Thêxalônica là ”anh chị em”. Thư gửi cho họ phát xuất từ t́nh yêu thương huynh đệ và diễn tả sự hiệp nhất huynh đệ ấy.

 

ĐỀ TÀI 28:  NỘI DUNG PHẦN HAI THƯ THỨ NHẤT GỬI GIÁO ĐOÀN THÊXALÔNICA

 

 

Đọc thư thứ nhất gửi giáo đoàn Thêxalônica chúng ta nhận ra ngay hai phần trong kết cấu và nội dung của thư. Phần thứ nhất gồm ba chương đầu gợi lại các kỷ niệm, mà thánh Phaolô đă có với tín hữu cộng đoàn và kể ra các lư do khiến thánh Phaolô vô vàn cảm tạ Thiên Chúa. Phần hai gồm hai chương 4-5 chứa đựng các lời khuyên nhủ, khuyến khích, cảnh cáo và răn bảo tín hữu. Có thể chia phần hai thành bốn đoạn. Đoạn nhất bao gồm các lời khuyên tín hữu sống thánh thiện và yêu thương nhau (4,1-12). Đoạn hai là giáo lư liên quan tới số phận của những người đă chết và lời khuyến khích của thánh Phaolô (4,13-18). Đoạn ba lại đề cập tới ngày sau hết và lời thánh Phaolô khuyên tín hữu tỉnh thức sẵn sàng đón chờ ngày Chúa Kitô quang lâm (5,1-11) Đoạn bốn gồm các lời khuyên nhủ tổng quát (5,12-22). Sau cùng trước lời kết (5,25-28) có lời nguyện xin Thiên Chúa giữ ǵn tín hữu Thêxalônica được toàn vẹn trong ngày cánh chung (5,23-24).

 

Sau khi bầy tỏ nỗi vui mừng khôn tả, v́ biết tín hữu Thêxalônica dù gặp biết bao gian lao thử thách, đă không suy giảm ḷng tin mà c̣n kiên tŕ sốt sắng vững mạnh hơn nữa, đến nổi tiếng trong cả nước Hy Lạp, thánh Phaolô khuyến khích họ cứ tiếp tục lớn mạnh trong ḷng Tin, ḷng Cậy và ḷng Mến. Ngài viết trong chương đầu chương 4: ”C̣n lại, thưa anh chị em, đây là các yêu cầu và khuyến khích của chúng tôi trong Chúa Giêsu: Anh chị em đă học biết từ chúng tôi phải hành xử thế nào để đẹp ḷng Chúa, và anh chị em đang sống như vậy. Hăy tiến tới hơn nữa! Thật thế, anh chị em biết các huấn thị, mà chúng tôi đă đưa ra cho anh chị em nhân danh Chúa Giêsu. Ư Thiên Chúa muốn đó là anh chị em hăy sống trong sự thánh thiện và xa lánh dâm ô. Mỗi người hăy làm chủ bản thân ḿnh để sống trong thánh thiện và danh dự, mà không để cho ḿnh sống buông thả theo sự thèm khát như người ngoại giáo không biết Chúa thường làm. Đừng có ai gây thiệt hại cho tha nhân và lường gạt người khác về điều này”.

 

Nếu dịch sát nghĩa câu 4 của chương 4 sẽ là: ”Ước chi mỗi người trong anh chị em hăy biết sắm cho ḿnh một cái b́nh trong sự thánh thiện và trong danh dự”. Từ ”skeuos” trong tiếng hy lạp có nghĩa là đồ dùng, hay cái b́nh. Đó là một h́nh ảnh người hy lạp thường dùng để diễn tả ”thân xác” con người. Thân xác là cái b́nh chứa đựng linh hồn. Trong chương 4,7 thư thứ hai gửi tín hữu Côrintô thánh Phaolô khẳng định với mọi người rằng Chúa Giêsu Kitô và Tin Mừng cứu độ của Chúa là một kho tàng mà các vị truyền giáo chứa đựng trong các b́nh bằng đất sét. Nhưng như thế là để Thiên Chúa tỏ lộ quyền năng vô song của Ngài trong hoạt động thừa tác của các vị, chứ không do sức lực hay tài cán của các vị. ”B́nh băng đất sét” là h́nh ảnh có thể ám chỉ sự gịn mỏng yếu hèn của chính thánh Phaolô (2 Cr 12,7-10; Gl 4,14) và của các cộng sự viên. Nhưng nó cũng có thể ám chỉ thân xác bằng đất sét của con người như tả trong sách Sáng Thế chương 2,7, và được thánh Phaolô nhắc tới trong thư gửi tín hữu Roma chương 9,21-23, thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô chương 15,47 và ở đây. Thân xác như cái b́nh bằng đất sét vừa diễn tả sự gịn mỏng dễ vỡ, vừa ám chỉ cái bản tính yếu đuối bất toàn của con người trong mọi b́nh diện cuộc sống của nó: cuộc sống tâm sinh vật lư cũng như cuộc sống tinh thần. V́ là cái b́nh bằng đất sét, nên con người đau yếu, vỡ nát, sứt mẻ, tan rữa đi. Như thế, nếu hiểu cái b́nh ở trong câu 4 chương 4 thư thứ nhất gửi tín hữu Thêxalônica là thân xác, th́ dịch là “mỗi người hăy chiếm đoạt thân xác của chính ḿnh, nghĩa là hăy chế ngự, hăy làm chủ được thân xác ḿnh”, đừng để cho nó sống lăng loàn trác táng, ăn chơi buông thả dâm dật.

 

Tuy nhiên, cũng có thể dịch câu trên theo một nghĩa khác. Trong môi trường xă hội xê mít, người vợ được nam giới coi như là thịt xác hay thân xác của chính ḿnh, như viết trong sách Sáng Thế chương 2,23. Khi thấy người nữ người nam nói: ”Lần này, nàng là thịt từ thịt tôi, xương từ xương tôi. Người ta sẽ gọi nàng là đàn bà, v́ nàng được lấy ra từ đàn ông”. Như thế kiểu nói ”mỗi người hăy sắm cho ḿnh một cái b́nh” có nghĩa là mỗi người hăy lấy vợ (1 Cr 7,2), hăy lập gia đ́nh, để sống trong sự thánh thiện và danh dự của cuộc sống hôn nhân và tính dục, chứ đừng buông thả dâm ô theo ḷng ham muốn của ḿnh (1 Cr 7). Hôn nhân giúp kitô hữu sống niềm tin thánh thiện và sự tùy thuộc của ḿnh vào Thiên Chúa. Giữa một môi trường ngoại giáo, đối với nam giới theo kitô giáo, việc chọn lựa cho ḿnh một người vợ là vấn đề quan trọng thánh Phaolô không thể bỏ qua không nhắc tới. Nó thuộc bổn phận khuyên bảo và dậy dỗ tín hữu của ngài.

 

Và thực vậy, trong phần hai thư thứ nhất gửi tín hữu Thêxalônica thánh Phaolô không ngừng nhắc họ đừng quên các giáo huấn mà ngài và các cộng sự viên đă giảng giải cho họ, khi c̣n ở bên họ. Phaolô khuyến khích tín hữu sống theo tinh thần Tin Mừng của Chúa. Bởi v́ ai từ bỏ các huấn thị này th́ không phải họ chối bỏ con người, mà chối bỏ Thiên Chúa, là Đấng trao ban Thánh Thần cho họ (4,8). Liên quan tới t́nh yêu thương huynh đệ như lệnh Chúa truyền dậy, thánh Phaolô nói ngài không cần phải viết cho họ nữa, v́ chính họ đă học biết từ Thiên Chúa, và thực sự là họ đang thực thi giáo huấn yêu thương đó đối với mọi tín hữu trong toàn vùng Macedonia. Và thánh Phaolô thôi thúc họ hăy cố gắng có các tiến bộ mới trong lănh vực này: ”Anh chị em, chúng tôi khuyến khích anh chị em hăy có các tiến bộ mới”(4,10). Tiếp đến thánh nhân khuyên ai nấy hăy biết sống b́nh tĩnh không nôn nóng chờ đợi ngày Chúa quang lâm tới độ khoanh tay ngồi đó, không muốn làm việc và sinh hoạt ǵ nữa. Trái lại mỗi người phải biết chăm lo làm ăn sinh sống và chu toàn bổn phận của ḿnh, cũng như sống đoan chính trước mặt mọi người và đừng trở thành gánh nặng cho người khác. Hết khuyên nhủ khích lệ, thánh Phaolô nài xin các tín hữu hăy sống đúng tinh thần Tin Mừng. Do đó, thánh nhân lập đi lập lại:”Rồi chúng tôi xin anh chị em...”(4,13)”Anh chị em,lần nữa chúng tôi khuyến khích anh chị em...”

 

Qua các lời lẽ này, thánh Phaolô cho thấy ngài hướng dẫn cuộc sống của các tín hữu trong hoàn cảnh tế nhị này. Bởi v́ họ đang phải đối phó với các khó khăn, nghi hoặc, lo lắng, hiểm nguy và lơ là có thể khiến cho họ giảm sút trong cuộc sống ḷng tin. Chính v́ vậy Phaolô nhắc lại các huấn thị cụ thể mà ngài đă dậy họ trước đây liên quan tới cung cách sống. Phaolô nêu bật trở lại, và đưa thêm các lư do, hay giải nghĩa các điểm c̣n chưa rơ hoặc chưa khai triển đủ. Nghĩa là thánh nhân muốn bổ túc các giáo huấn của ngài. Tuy nhiên, thánh Phaolô không tŕnh bầy các nguyên tắc luân lư kitô một cách trừu tượng. Ngài muốn chinh phục các tín hữu, và nhất là muốn đánh động con tim của họ và khơi dậy nơi họ ư chí dấn thân sống vững mạnh ḷng tin.

 

Nói chung, các huấn thị thánh Phaolô đưa ra ở đây có tính cách tổng quát. Chúng là các yếu tố thuộc các công thức truyền thống, phần đông phát xuất từ gia tài do thái giáo. Có mới mẻ chăng đó là viễn tượng rộng răi, mà Phaolô mở ra trước mắt tín hữu. Trước tiên là nỗ lực sống xứng đáng với ơn gọi kitô. Bởi v́ khi tin vào Thiên Chúa là Đấng thánh, các tín hữu không được mời gọi sống trong ô uế, mà sống trong sự thánh thiện (4,7). Do đó, họ phải tránh tất cả mọi kiểu cách sống không phù hợp với ơn gọi trở nên thánh thiện như Thiên Chúa. Ngoài ra chính cung cách sống hiện nay trên trần gian này sẽ định đoạt cho cuộc sống mai sau, mà Chúa Giêsu Kitô quang lâm sẽ ban cho mỗi người. V́ họ tin rằng Chúa Kitô chẳng bao lâu nữa sẽ trở lại, nên các tín hữu Thêxalônica lại càng có lư do mạnh để cố gắng sống thánh thiện hơn nữa. Thánh nhân cũng cầu xin chính Thiên Chúa thánh hóa họ hoàn toàn. Xin Ngài giữ ǵn tinh thần, linh hồn, thân xác và toàn cuộc sống của họ vẹn toàn để họ không thể bị chê trách vào đâu được, trong ngày Chúa Giêsu Kitô trở lại (5,23).


Một trong các nét đặc biệt thánh Phaolô không ngừng nhắn nhủ các tín hữu Thêxalônica, đó là cố gắng tấn tới trong cuộc sống tin, cậy, mến. T́nh yêu thương Thiên Chúa và tha nhân phải ngày càng tràn đầy tâm ḷng và cung cách hành xử của họ (3,12; 4,1.10; 5,23). Kinh nghiệm ḷng tin kitô là một con đường trưởng thành, ngày càng dẫn đưa người tín hữu tới đỉnh trọn lành, tới chỗ trở nên giống Thiên Chúa hoàn toàn. Kitô hữu được mời gọi tiến tới luôn măi, và ngày càng đào sâu các lựa chọn ḷng tin của ḿnh. Là tín hữu không có nghĩa là đă dứt điểm, là đă thành toàn và đạt đích hay chiếm hữu được ơn cứu độ. Không, là tín hữu có nghĩa là giờ đây chúng ta mới khởi sự tiến bước trong đời, dưới ánh sáng ḷng tin.

 

Càng vào cuối thư lời lẽ của thánh Phaolô càng cương quyết và chắc chắn. Phaolô đang giảng dậy tín hữu với tất cả uy tín của một bậc thầy khai sáng ra giáo đoàn Thêxalônica. Thể sai khiến nối tiếp nhau trong các lời khuyên nhủ. Mấy câu cuối cùng của thư gồm một chuỗi các huấn thị ngắn gọn, rơ ràng và cụ thể: ”Hỡi anh chị em, chúng tôi khuyên anh chị em hăy sửa bảo những người vô trật tự; hăy khích lệ những người nhát đảm; hăy gây phấn chấn cho những người yếu đuối; hăy sống đại lựơng với mọi người! Hăy coi chừng, đừng ai lấy oán báo oán. Trái lại, hăy luôn luôn t́m theo đuổi sự thiện giữa anh chị em với nhau và đối với mọi người. Hăy tươi vui luôn và hăy cầu nguyện không ngừng! Hăy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. V́ đó là thánh ư Thiên Chúa có đối với anh chị em trong Đức Kitô Giêsu! Anh chị em đừng dập tắt Thần Linh, và chớ khinh rẻ các ơn ngôn sứ. Nhưng hăy nghiệm xét mọi sự. Điều ǵ lành hăy giữ lấy. Hăy xa lánh sự dữ bất cứ dưới mọi h́nh thức nào!”. Nói cách khác, thánh Phaolô luôn luôn nhắc nhớ tín hữu đừng quên thánh ư Thiên Chúa (4,3; 5,18) giáo huấn của Chúa (4,9), lời Chúa Giêsu (4,15), quyền của Thiên Chúa (4,1-2), được thánh nhân và các cộng sự viên của Ngài loan báo và thi hành theo lệnh Chúa truyền (2,4.7.13). Mọi lời rao giảng và hoạt động của các vị chỉ có mục đích làm trung gian lịch sử giữa Thiên Chúa Cha, Chúa Giêsu Kitô và tín hữu Thêxalônica.