CHA FAUGÈRE: MÔT CỰU GIÁO SƯ GƯƠNG MẪU. MỘT Y SĨ TẬN TÂM

 

(h́nh chụp năm 2004)

 

 

Text Box: MỪNG 60 NĂM LINH MỤC
CHA CỰU GIÁO-SƯ CHỦNG-VIỆN KONTUM
JEAN FAUGÈRE
(20.04.1946 – 20.04.2006)
 
 
 
 

 

 

ĐÔI D̉NG TIỂU SỬ.

 

Text Box: Sinh : 19.09.1921
Tại   :  Agnat, Le Puy, Haute-Loire,Pháp
Linh mục : 20.04.1946
Sang Việt-Nam (Hanoi): 12.11.1948
Tên Việt : Cha (Cố) CAO
Lên Tây Nguyên (BMT): năm 1954 (với CNV Têrêxa)
Lên Kontum : 1961. Giáo sư Tiểu chủng viện
Rời Việt-Nam (bị trục xuất) : 15.08.1975
 
Cha Jean Faugère bắt đầu học tiếng Việt ở cô nhi viện Têrêxa tại Hà Nội, sau đó được bổ nhiệm tạm thời ở cô nhi viện (được giao lại cho Ḍng Salésiens năm 1952) theo lời đề nghị của Cha Paul Seitz (giám mục Kontum từ năm 1952) với Đức Cha Coomann, giám mục Thanh Hoá, nơi Cha Faugère chính thức được cử đến làm việc. Năm 1954, cô nhi viện được di tản vào Banmêthuột, thuộc địa phận Kontum: bấy giờ cha phụ trách các em lớn tuổi. Năm 1961, cha được bổ nhiệm làm giáo sư tiểu chủng viện Kontum, sau dời lên Đàlạt vào năm 1972 và giải tản năm 1975, sau khi cộng sản nắm quyền. Ở chủng viện, cha kiêm luôn việc y tế, khám và chữa trị cho các chủng sinh. Bị trục xuất khỏi Việt-Nam vào năm 1975, Ngài được bổ  nhiệm làm quản lư nhà hưu dưỡng ở Montbeton, rồi kể từ năm 1996, Ngài xin hưu dưỡng tại đây.


 
                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                           

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

VẪN MĂI TRONG TRÁI TIM NGƯỜI…

 

Cho tới ngày Ngài gửi cho Nhóm Biên Soạn [Tiểu Sử Đức Cố Giám Mục Paul Seitz Kim] bài viết của Ngài về những hồi ức và kỷ niệm những năm tháng Ngài làm thừa sai ở Việt-Nam,rồi kế đến là việc Ngài tận t́nh giúp đỡ Nhóm trong công tác khó khăn phức tạp,là sưu tập tài liệu về Đức Cố Giám Mục trong t́nh trạng sức khoẻ suy sụo, chúng tôi mới thấy được Cha cựu giáo sư Jean Faugère gắn bó biết bao với người bạn, người thầy, người huynh đệ M.E.P của Ngài. Ḷng yêu mến, cảm phục đối với Đức Cố Giám Mục nơi một linh mục thừa sai mực thước, nhiệt t́nh và đầy ḷng bác ái như cha Jean Faugère, mà cha cộng tác trong suốt mấy chục năm ở Việt-Nam (1949 – 1975), tại Hà Nội cũng như tại Kontum, đă đủ nói lên sự năng động, dũng cảm, ḷng bác ái, sự thánh thiện, và đức tin tuyệt vời của Đức Cố Giám Mục Paul Seitz. V́ thế, NHÂN DỊP MỪNG 60 NĂM LINH-MỤC của Cha Cựu Giáo Sư, Trang Liên Lạc xin trích lại một số đoạn trong bài viết của chính Cha (Tập Kỷ Yếu 100 NĂM NGÀY SINH ĐỨC CỐ GM), để mỗi chúng ta có h́nh ảnh về Vị Linh Mục vừa dạy dỗ vừa chăm lo đời sống tinh thần, và sức khoẻ cho các chủng sinh. Có thể nói: Chúa đă quan pḥng cho Cha thời gian phục vụ cô nhi viện khá dài, để khi về Kontum, nhận nhiệm vụ ở chủng viện do Đức Cố Giám mục trao phó, cha có thể hoàn thành một cách tốt đẹp.

 

 

1. THỜI GIAN ĐẦU Ở VIỆT-NAM


Tới Hà-Nội ngày 01 tháng Giêng năm 1949, Cha Grennec và tôi, chúng tôi đă qua khoảng mười lăm ngày ở Nhà của Hội và đă được gửi đến trường học tiếng lúc ấy ở cô nhi viện của Cha Seitz. Chúng tôi gặp lại nơi đó Cha Demourioux, đến trước chúng tôi một năm. Mấy tháng sau th́ đến lượt các Cha Desroches, Vieville, Georges Solvignon.

 

Sau bửa ăn tối, khi Cha Seitz rảnh rỗi (nhưng không phải là thường xuyên đâu), chúng tôi tụ họp nhau trong pḥng của Ngài, để nghe Ngài nói về Việt Nam, nhất là về những ǵ đă xăy ra sau năm 1940 và những bước khởi đầu của cô-nhi-viện.

 

Đầu năm 1950, cha Seitz có thể liên lạc được với Đức Cha De Coomann lúc ấy là Đại Diện Tông Ṭa Thanh Hóa (nơi tôi được chỉ định làm thừa sai), vùng đất lúc ấy đang nằm dưới quyền kiểm sóat của Việt-Minh và cha xin với  Đức Cha De Coomann cho giữ tôi lại một thời gian để giúp cha điều hành cô nhi viện. Đức Cha De Coomann chấp thuận và tôi nhận chức vào Lễ Phục Sinh năm 1950.                  

 

2. TRAU DỒI NGHỀ NGHIỆP

……..

Thầy thuốc của nhà là bác sĩ Rabassa, một vị quân y cũ trở về dân sự và tỏ ra rất ngưỡng mộ Cha Seitz. Lúc đầu ông rất hay đến chổ chúng tôi và thỉnh thoảng ở lại dùng bửa với chúng tôi. Nhưng sau đó ông có đông khách hàng và ngay khi tôi có giấy phép lái xe, th́ ông nhờ tôi đem các cháu bị bệnh đến pḥng mạch của ông, ít là những cháu có thể chở đi được. Ông hướng dẫn tôi để tôi cũng có thể khám những bệnh thông thường nhất. Ông cho tôi tất cả những lời khuyên cần thiết để chủng ngừa như vẫn làm trong các nước phát triển và nhờ Viện Pasteur ở Hà nội cho tôi những chế phẩm cần thiết. Ông giới thiệu tôi với bệnh viện quân y Lannesan, ở đó tôi  đă có thể tập làm các xét nghiệm, chụp phim X-quang và kể cả vào làm việc phục vụ gia đ́nh các binh lính.

 

Như đă nói, ư Chúa Qua  Pḥng xếp đặt, để những năm tháng phục-vụ tại tiểu chủng viện, cha có đủ vốn liếng và thực hành y-khoa, để chăm sóc con cái chủng sinh của Ngài qua nhiều thế hệ, một cách tốt đẹp.

 

3. TÂM SỰ NGƯỜI SẮP ĐI XA.

 

………….

Trong khi chúng tôi ở trong cung điện của thân vương (thực tế là Dinh Hoàng cao Khải. NBS), vào một ngày tháng 6 năm 1952, Cha Seitz trở nên hết sức buồn bă. Khi ngồi vào bàn ăn, Ngài không nói ǵ nữa, Ngài vốn là người mà chúng tôi chưa hề thấy bị qụy ngă bao giờ, ngay cả khi gặp phải khó khăn nặng nề về tiền bạc hoặc là thứ ǵ khác. Tất cả chúng tôi, những người cộng tác của Ngài, đều tự hỏi điều ǵ đă xăy ra … và ngày 01 tháng 7, Ngài báo cho chúng tôi biết Ngài được bổ nhiệm làm Giám mục Kontum. Theo ư tôi, điều khiến Ngài buồn sầu dường ấy, không phải v́ sợ trách nhiệm, nhưng là phải rời bỏ con cái của Ngài.

 

4. Ở LẠI PHỤC VỤ

 

Các Cha Salésiens xin tôi ở lại với họ, ít là thời gian cần thiết để họ học tiếng Việt. Bởi vậy tôi tiếp tục công việc của ḿnh như trước đó, nhưng Cha Seitz không c̣n ở đó nữa và chẳng có sự thân thiết giống như vậy với bất cứ ai trong họ.

 

Sự hy sinh ở lại của Cha Jean Faugère đă an ủi rất nhiều các nhân viên và các em cô nhi. Đó là điều chúng tôi ghi nhận từ những tâm sự của các nhân chứng về cuộc đờI của Đức Cố Giám Mục Paul Seitz.

 

5. SỨ MỆNH MỚI.

…….

Đức Cha Seitz cho chúng tôi biết, nếu chúng tôi muốn di tản các cháu vào trong Nam, th́ Ngài có thể kiếm cho chúng tôi một chổ trú tạm thời ở Banmêthuột. Cha Majcen và bản thân tôi quyết định đi xem lời đề nghị nầy: đó là một tập hợp những toà nhà bỏ trống cách khoảng 20 cây số về phía Bắc của tỉnh lỵ, thuộc về Bảo Đại và có một gia đ́nh người bảo vệ đang ở, nằm giữa thiên nhiên, nhưng gần một làng Thượng nơi Cha Bianchetti có một nhóm tân ṭng. Chúng tôi báo cho Đức Cha Seitz là chúng tôi đồng ư và khi trở lại Hà Nội, tất cả Cộng đoàn bắt tay chuẩn bị di tản. Quân đội Pháp, sau Hiệp ước Genève, có thể giúp cho việc di cư vào Nam được dễ dàng đối với tất cả những ai ước muốn: họ hứa sẽ bố trí sẵn sàng cho chúng tôi tất cả máy bay cần thiết. Do vậy mà chúng tôi có thể chuyển vào Banmêthuột, ngày 24 tháng 8, không chỉ là tất cả các cháu trai và nhân sự, mà cả các máy móc và vật liệu, kể cả giường chiếu (được tháo ra) và những khung sắt của xưởng thợ và của nhà nguyện.

 

Đầu tiên tôi để cả  nhóm nầy ở sát cạnh Banmêthuột, trong lều bạt. Sau khi có được một miếng đất, chúng tôi xây cất một vài ngôi nhà: một xưởng thợ, một nhà nguyện, một pḥng ngủ, một pḥng ăn … Cùng ở lại với tôi có Ông Ngân, trưởng xưởng thợ từ thời c̣n ở Lacordaire và cha Trực là cha linh hướng của cô nhi viện lúc đi cư và chẳng bao lâu sau đó Đức Cha bổ nhiệm Ngài làm Cha phó xứ (sau nầy Ngài làm Giám Mục địa phận Banmêthuột).   

 

Cha Jean Faugère đă thay mặt Đức Giám Mục Paul Seitz, để ở lại chăm sóc con cái cô nhi,từ năm 1954 cho đến măi năm 1961, khi Ngài nhận lệnh của Đức Giám Mục để lên Kontum nhận nhiệm vụ mới, mà Ngài tận tụy phục vụ cho đến ngày bị trục xuất khỏi Việt Nam (15.08.1975 ).

 

6. HIỆN TẠI…

 

85 tuổi. Hưu dưỡng từ 10 năm nay (1996–2006). Dù những ngày tháng nầy gắn liền với chiếc xe lăn và sức khoẻ ngày càng suy giảm, khiến cho ngay những việc nhỏ nhất như đọc thư, đặc biệt là đánh máy trả lời dù chỉ vài hàng ngắn ngủi cho con cái và người quen thân, cũng khiến cho Ngài kiệt sức. Những Bạn CVK như Nguyễn Anh Vơ đă  có may mắn gặp Ngài thời gian gần đây, tại nhà hưu dưỡng ở Montbeton, biết rơ t́nh trạng sức khoẻ của Ngài, nhưng cũng thấy rơ ánh mắt và nụ cười vui mừng rạng rỡ của Ngài, khi được nh́n thấy con cái.

 

Ngày 24.02.2006, như hằng năm, với sự hổ trợ công sức của Bà Germaine Nguyễn Thoại (Toulouse), Ngài vẫn tổ chức đều đặn NGÀY GIỖ LẦN THỨ 22 Đức Cố Giám Mục Paul Seitz Kim, nhưng đă chỉ có thể ngồi trên xe lăn và hiệp thông lời cầu nguyện với 7 linh mục Việt nam đến dâng Lễ Giỗ. Hôm ấy, một món quà khá bất ngờ khiến Ngài cảm động: Cô Agnès Cao Ngọc Ảnh (Boston) đă gửi biếu Ngài 50 euros bày tỏ ḷng yêu mến và ân cần chăm sóc. Cho tới gần đây, mỗi khi biết hoặc nghe, đọc lời cầu cứu của con cái ở Việt Nam, chưa khi nào Ngài quên không dành dụm một ít, để gửi giúp đỡ.

 

Cha Faugère đang giải trí, nhưng tay run run, cờ cứ rớt hoài ...