NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO

 

CVK47 REV PHAN VĂN B̀NH, VIỆTNAM:

 

NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO

 

B́nh minh xôn xao

Trên Dăy Trường Sơn

 

Xức dầu bệnh nhân

 

Ngồi trong khoảnh trời mênh mông Trường Sơn.

Nghe tiếng chim hót ban mai.

Tiếng suối reo đầu ghềnh.

Bổng tôi như nghe được nhịp đập của con tim ḿnh.

B́nh minh xôn xao trên Dăy Trường Sơn.

Những đổi thay .

Hố bôm đă được lấp bằng.

Phủ xanh đồi trọc bằng thế hệ cây mới.

Điện thắp sáng buôn làng

như lời thơ ước mơ của Tố Hửu  "điện thay sao".

Đường viển chinh Trường Sơn

trở thành con đường cái quan thênh thang

như con măng xà ḅ ngọng ngoèo

qua núi qua đồi, qua sông qua suối. ......

Đường dây điện 500Kw nối liền các đĩnh núi Trường Sơn

Cà phê, cao su khởi sắc khoe màu.

Thác Ya Ly gào thét oai hùng nay im tiếng

Nay ngày đêm miệt mài lôi kéo mấy chiếc cối phát điện.

Vài khúc sông Pơkô trở thành biển hồ lênh láng.

Một số Làng mạc quê hương nhỏ bé ch́m sâu dưới đáy hồ.

Chỉ vỏn vẹn mới 30 Năm . . .

 

Lm. Simon Phan văn B́nh

13 Nguyễn Huệ Kontum

VIỆT NAM

Đt. 060.865.660

Email : silubinh@dng.vnn.vn

 

2-4-04  :  Thầy lang

Người thanh niên ở Dak Gía 2 bị trặc xương cổ v́ khuân vác nặng qua triền dốc núi rừng mùa mưa trơn trợt. Người làng xin xe chở anh về Kontum gặp người "chuyên sửa trặc gân găy xương". Những người nầy cũng có biệt tài nhưng lại thiếu hiểu biết khoa học.

 

Mấy ngày sau, tôi phải chở anh thanh niên vào Bệnh viện. Anh tắt thở sau đó. Và tôi lại phải chở anh về với Núi Sông.

 

Thật khó thay đổi năo trạng đơn sơ chất phát  !

 

11.4-04  :  Tuần Thánh Phục Sinh.

Tuần thánh và Lể Phục Sinh năm nay, anh em giáo hữu Xêđang về đông hơn mọi năm. Khoảng trên 10 ngàn người nam phụ lảo ấu, đui mù, què quặt. Rất nhiều người mẹ bế con từ hai ba tháng đến hai ba tuổi.

 

Nhiều người mẹ ăn bận rách nát, hôi hám. Những đứa nhỏ trên bú vô dưới đái ra trên ḿnh mẹ suốt ngày. Khai nước tiểu không chịu nổi. Tôi phải nhờ các chị trợ tá kiếm áo quần thay . Vài người mẹ lại mặc váy phía trái ra ngoài. Lư do đơn sơ là mặt kia đă dơ th́ lộn phía trong ra ngoài cho thành váy mới.

 

Ngồi giải tội suốt tuần thánh. Suốt cả ngày. Anh em linh mục chúng tôi ai cũng kiệt sức sau những ngày lễ.

 

Ngồi giải tội suốt tuần thánh. Suốt cả ngày. Anh em linh mục chúng tôi ai cũng kiệt sức sau những ngày lễ lớn.

 

Niềm vui là nhờ một số ân nhân mà anh em giáo dân chúng tôi có những đĩa cơm, tô ḿ đỡ dạ và nước ngọt Pepsi giải khát. Họ vui chung. Đơn sơ cảnh màng trời chiếu đất. Luôn vui thỏa tâm hồn.

 

15-4-04  :  Thuyên chuyển các linh mục chính xứ .

Cha Hữu đă trên 30 năm làm chính xứ Mang La thuộc dân tộc Bahnar, Rơngao, Jơrai . Cha Liên cũng làm chính xứ Chính ṭa Kontum thuộc dân tộc Bahnar, Jơlơng, Xêđang cũng không dưới 30 năm. Cha Yoakim Nên chánh xứ Kon Jơdreh thuộc sắc tộc Bahnar, Rơngao trên 75 tuổi , về hưu v́ sức yếu .

 

Hai linh mục trẻ là Cha Trường và Cha Binh tuổi cũng đa xấp xỉ 45 hoặc 50 về Mang La và Kon Jơdreh.

 

Năm nay tôi thêm hai đồng nghiệp là "Cha sở không Nhà xứ". Tôi đặc trách 12.500 giáo hữu Xêđang thuộc Huyện Dak Hà và Daktô.  Cha Lư (sắc tộc Xêđang) đặc trách 15.000 giáo hữu Xêđang thuôc Huyện Daktô. Cha Liên Tổnh đại diện đặc trách trên 7.500 anh em giáo hữu Xêđang, Halâng, Jeh thuộc Huyện Ngọc Hồi và Dak Glei  và trên hai ba ngàn anh em Bahnar thuộc giáo xứ Kon Mahar và Kon Mah.

 

"Cha sở không Nhà Xứ' là v́ chúng tôi được thường trú tại khu vực Nhà thờ Chính ṭa hoặc Toà Giám mục mà phải coi sóc phần linh hồn cho trên 34 ngh́n giáo dân rải rác trong 134 thôn làng trong Dăy Trường Sơn. Chúng tôi chưa được phép Chính quyền thường trú trên vùng ấy. Anh em giáo hửu phải về nơi chúng tôi thường trú để nhận lảnh các bí tích.

 

22.4.2005 : Bệnh nhân tâm thần.

Iao Phu thôn Dak Tong xă Ngọc Tụ Daktô dẩn đến tôi một bệnh nhân tâm thần. Anh đập phá nhà cửa người àng. Ở trần truồng đi lang thang. Ban đêm ngũ ngoài rừng ngoài suối. Người ta phải cùm tay anh lại mà dẩn đi. Ngày mai tôi sẽ đem đi bệnh viện Tâm thần Qui Nhơn.

 

Cám ơn Chúa, chiều hôm qua có một ân nhân đă gởi cho 100 USD. Như vậy là tôi an tâm đễ lo công việc.

 

23.4.04  :  Cấp cứu người mẹ sanh đẻ khó ở làng Plei Chư.

Làng chỉ có năm mười gia đ́nh theo đạo. Không giảng bằng lời được nhưng hy vọng bằng việc làm lúc nầy diển đạt phần nào cái tâm của Tin Mừng. Người có đạo rất hảnh diện. Người chưa theo đạo nh́n và suy tư.

 

6.5.04   :  Mục tử Rừng sâu.

"Tin Mừng Ga 13,20 hôm nay  :  Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy,và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đă sai Thầy"

 

Anh em Xêđang chắc không ai thuộc câu nầy. Và họ cũng không được giảng dạy. Nhưng tôi tin Chúa Thánh Thần đă soi dẩn họ. Bằng chứng là họ chưa bao giờ biết tôi. Từ năm 1972 không c̣n bóng dáng linh mục trên vùng Xêđang nầy. Thế mà vào năm 1998, tôi đến thăm các làng xa xôi hẻo lánh. Cả làng: nam phụ lảo ấu, mặt hớn hở cười chào đón tiếp với cả tấm ḷng yêu mến. Những người làm trên nương rẫy vội chạy về. Họ xin ban phép giải tội. Người già yếu xin gặp một lần trước khi về nhà Cha.        

 

5.6.2004 : Ma rung cây.

 

Thời xưa, cây cối rậm rạp, um tùm vắng vẻ lại có chuyện ma quái. Đức Cha Phêrô Trần thanh Chung thường hay kể lại cho chúng tôi câu chuyện sau :

 

Trong những năm khó khăn, từ Kontum đi về địa sở Kơbey, anh em giáo hữu Jơrai gần biên giới Lào, Ngài phải đi ngang qua ngơ Dak Yo. Ngang qua khu rừng phía bên kia sông Pơkô th́ bỗng nhiên Ngài thấy khu rừng trời không gió mà cây lay động nghiêng ngữa xào xạc lạ thường. Phía khu rừng đối diện th́ vẫn im ắng.

 

Đúng với Tin Mừng, Chúa Giêsu rút lui vào rừng vắng th́ bị ma quỉ cám dỗ.

 

Ngày nay Núi Rừng thay da đổi thịt. Người ta khai phá làm cao su, cà phê, đốn cây lấy gỗ xuất khẩu. Di dân và những vùng kinh tế mới đảo lộn cuộc sống êm ả huyền bí của Núi Rừng. Và ma quái cũng di tản đi đâu mất hút.

 

Qua đó anh em dân tộc thiểu số sống lẩn lút trong Núi Rừng cũng "ḷi mặt chuột" ra giữa bá quan thiên hạ. Giải phóng họ khỏi những sợ sệt ma quái, rừng thiêng nước độc. Nhưng họ lại ngơ ngác trước những đổi thay quá nhanh chóng với những kỷ thuật tiên tiến thời nay.

 

12.6.2004 : Săn heo rừng.

Lên vùng Cao Nguyên, vào Quán ăn nào cũng được chào đón với món đặc sản: heo rừng, nai, nhím, ḱ giông là ông ḱ đà là cha cắc ké.

 

Đức Cha Trần thanh Chung vừa dùng món heo rừng trong quán vừa vui miệng kể lại cho chúng tôi cuộc săn heo rừng ở Kơbey lúc Ngài c̣n là cha sở ở đó :

 

Trong làng Kơbey, có những nam nhân vạm vỡ tài ba xuất chúng, đi do thám khắp Núi đồi. Khi phát hiện được một đàn heo vài ba trăm con đang tập kết ăn trong một khu rừng nào đó, họ cho người chạy về làng báo tin vui. Những người khác ở lại chia ra nhiều ngă, giữ cho đàn heo quanh quẩn trong một khu vực. Tất cả làng nam phụ trai tráng lên đường. Chỉ người già yếu và trẻ thơ ở nhà. 

 

Họ chia nhau vây quanh đồi núi. Ban ngày chặt cây làm rào chắn không cho heo thoát ra. Ban đêm họ đốt lửa, khua động giữ  đàn heo lại trong khu vực cho đến khi làm xong rào và một số cḥi cao đó đây . Không ǵ vui bằng những ngày nầy. Giờ G đă điễm. Những trai tráng vạm vỡ, bạo gan như những chiến sĩ cầm giáo mác ḥ hét vào trận. Đàn chó săn được thả vào, chạy sủa tung tăng t́m mồi. Những người yếu vía th́ cầm mác đứng trên cḥi cao phóng mác vào con mồi chạy ngang qua. Những con mồi bị lưỡi mác cắm phập vào tim, chết lăn quay tại chổ. Những con nhỏ bị chặt què chân không chạy được. Có những con heo nọc đầu đàn, hùng hỗ xông ngay vào người thợ săn. Da heo dày và sức mạnh những con heo một làm găy cây mác. Heo điên cuồng cắn xé đối phương. Thợ săn đồng nghiệp phải kịp thời trợ chiến, chĩa hàng năm bảy lưởi mác vào ức heo vừa cản đà tấn công vừa giết chết con heo ác quái.

 

Đàn bà ở ngoài rào, một phần lo canh gác hàng rào, báo cáo nơi heo lọt ra, một phần lo làm thịt, nấu ăn, xẽ thịt phơi khô, hong khói lửa đễ từ từ chuyển về làng.

 

Ban đêm nghỉ săn. Ăn uống. Nghỉ ngơi. Đàm tiếu. Một ṿng lửa đỏ rực chập chờn giữa núi đồi. Những tiếng cười ḍn, la hú thỏa thích.

 

Cuộc săn diễn ra hàng tuần nhật mới kết thúc. Và những đêm lửa trại vĩ đại ngoài trời, giữa núi đồi trùng điệp thơm nặc mùi thịt nướng là những giấc mơ thần tiên của những người con Núi Rừng.

 

Đàn bà lần lượt tải thịt về nhà. Sấy những xâu thịt trên giàn bếp. Dăy nhà dài, khói nghi ngút suốt ngày đêm. Mùi thịt ương inh ỉnh xông ra nồng nặc. Nhưng người dân tộc lại quen với mùi nầy.

 

Rừng núi bây giờ nơi nào cũng có người khai phá: di dân, nông trại, cà phê, cao su, khai thác gổ v.v... thành thử không c̣n những đàn heo đễ săn bắt như thuở nào.

 

8.7.2004 :   Ma Lai. 

Mặc dầu theo đạo từ hơn 100 năm, người dân tộc thiểu số vẩn c̣n tin là có ma lai thật sự. Ma lai là một con người nào đó, ban đêm hồn nó ra khỏi xác đi móc ruột người khác ra mà ăn hoặc giết chết nhiều người theo cách nầy cách khác.

 

Trong tháng nầy, dân làng Dak Rao Kuén Xă Pơkô Huyện Daktô đă lên án một người là ma lai. Tất că bô lăo và nam giới từ thanh niên trở lên hợp nhau tại Nhà Rông. Họ tranh luận và kết án anh ta là ma lai. Một tóp trai tráng đốt phá nhà anh ta và đuổi gia đ́nh ra khỏi làng.

 

Sau đó vài tuần, họ lại hợp nhau và đưa ra bằng chứng một vài người đă chết v́ anh và họ đă đồng t́nh lên án giết chết anh ta. Một số thanh niên xung phong thi hành án, uống rượu vào cho hăng khí tiết. Tất că bô lăo và thanh niên trở lên đều kéo đến khu rừng người ma lai ở. Anh Jir, một Iao phu (giáo lư viên) duy nhất ở lại làng, không a ṭng theo tóp người nói trên.

 

Theo kể lại : đoàn người kéo khu rừng. Tóp thanh niên bắt trói cột anh ta lại, d́m nước cho chết. Thấy chưa chết, họ bèn đưa lên, lấy đá đập cho chết. Mấy đứa con nhỏ la khóc. Mẹ nó đang đi t́m của ăn và măng le đem bán đễ mua gạo.

         

Lạy Chúa, những người mà Chúa giao cho con trông coi đây, họ c̣n sống trong năo trạng của thời Cựư Uớc mang khai. Xin Chúa hăy rộng ḷng thương, thương xót và tha tội cho họ. Và xin ban Thần Khí đễ cũng cố ḷng tin Dân Chúa.

         

9.8.2004 :  Đa thần.

Tất cả các dân tộc thiểu số Tây Nguyên đều tin thờ nhiều thần linh gọi là đa thần. Họ luôn sống trong sợ sệt thần phạt. Đau ốm hay trở ngại hoặc muốn được may mắn, họ luôn cúng tế. Muốn cúng tế trong việc nhỏ phải giết ít nhất một con gà, trong việc lớn phải giết heo, ḅ, trâu v.v. . .

Việc cúng tế gây ra bao nhiêu tốn kém khiến kinh tế không dồi dào được, chưa kể phải nợ nần.

 

Cũng có làng xin theo đạo v́ họ thấy những người công giáo không cúng tế mà cũng không bị tai họa ǵ. Đàng khác họ hao tốn bao nhiêu của cải vào việc cúng thần yang.(Có lẽ họ tin thần yang của người công giáo quyền phép hơn hết).

 

28.9.2004 : Ḷng biết ơn của một thai nhi.

Cháu bé Trung Thu bị tước quyền sống vào chính ngày Trung Thu.

 

Cha Nguyễn vân Đông tiếp nhận một thai nhi đă đủ h́nh hài con người đễ chôn táng. Hôm nay là Tết Trung Thu nên ngài đặt tên Trung Thu, niềm vui của cuộc sống và tuổi thơ mà em không được hưởng.

 

Khi táng liệm, khi nắm bàn tay em bé th́ ngài cảm thấy mấy ngón tay em bé nắm chặt lấy tay ngài không chịu rời. Một linh cảm bàng hoàng thoáng qua trong người, ngài dịu dàng bảo em bé : "Dầu cha mẹ có bỏ con đi nữa th́ hăy c̣n có Chúa đón nhận con". Tự nhiên mấy ngón tay buông lỏng. Và ngài tiếp tục táng liệm hài nhi.

Một thi nhân cảm kích trước câu chuyện, đă nẩy mấy ư thơ :

 

"Con muốn cho cha mẹ được biết

Con đă là người với tim óc tứ chi.

Mẹ đừng nghĩ là con chẳng biết ǵ

Chỉ có nói là con chưa biết nói.

Hăy sinh con ra ! Nghe theo tiếng gọi

Của chính con - của nhân loại lương tri.

Cho con thành người - Con mong mỏi quá đi !

Nhẩn tâm giết - Tội sát nhân gớm ghiếc !

Con kết tinh của t́nh yêu tha thiết

Của cha mẹ - của tinh khí, anh hoa,

Của yêu thương - của t́nh ái chan ḥa,

Của son sắt - của tơ duyên vĩnh cữu !

Sao giờ đây cha mẹ lại dè bỉu,

Chính đứa con, giọt máu của mẹ cha ?

Từ ân ái, từ t́nh yêu trân quí ?

Cho con ra đời dù không hoan hỉ.

Bỏ con nơi bố thí, viện tế bần,

Dù cùng cực, sống khốn khổ bần dân

Con muốn sống muôn ngàn lần hơn chết !

Những lời nầy thật vô cùng tha thiết

Là những lời ̣a vỡ tự trái tim.

Xin ngưng tay, hăy bớt giận con xin

Đễ con sống dù không nh́n con nữa !

Ngày chào đời bằng tiếng khóc oa oa

Chính là ngày con vô cùng sung sướng !

Xin hăy gắng, hăy thương con, rộng lượng,

Mẹ cha không tủi hổ bởi con đâu.

Con nằm đây, hai tay chắp, khẩn cầu

Xin Thượng Đế cho cha mẹ can đăm !

Cha thương con ! chớ giết con mẹ nhé !


(Ngày Nhi đồng Quốc tế)

Xuân Vũ Trần đ́nh Ngọc.

 

Ngài rửa bàn tay vấy máu. Bàn tay ngài có một ngón mọc một mụn nhọn từ lâu mà không chữa khỏi. Mấy hôm sau ngài rửa tay và ngạc nhiên thấy mụn nhọt không c̣n nữa.

 

Phải chăng em bé Trung Thu đă tỏ ḷng biết ơn Ngài !

 

10.11.2004 : Có thực mới vực được đạo.

Các làng công giáo mà tôi phụ trách ở rải rác trong Dăy Trường Sơn, cách xa nơi tôi ở từ  30Km tới 150Km. Muốn lo hôn phối theo phép đạo, họ phải đến nơi tôi ở tại Thị Xă Kontum đễ làm bí tích hôn phối. Nhưng một số nghèo không có tiền đễ đi xe. Thế là họ cứ thản nhiên ăn ở với nhau như vợ chồng cho đến khi nào có tiền mới đến Kontum gặp cha sở để làm phép cưới.

 

13.12.2004 :

Vương người bệnh tâm thần đến ở chung.  Anh lượm đâu được đầu đạn M79 bắn ra mà chưa nổ.  Anh đem bỏ vào pḥng cô trợ tá. Cô trợ tá bực ḿnh đá quă đạn lăn cù cù. May  có người am hiểu về đạn cho biết nó sẽ nổ bất cứ lúc nào khi quay đúng ṿng. Chúng tôi mới bắt đầu sợ. Cách ly để chờ chuyên viên đến xử lư.

 

Thương giúp những người tâm thần cũng có cái bất tiện. Thỉnh thoảng họ trở bệnh lại, một vài người lại cứ tự tiện đến ở chung với tôi.  Họ phá phách la lối cả ngày lẩn đêm chịu không nỗi. Nhiều khi không c̣n tiền trong túi đễ tiếp tục giúp họ liền tay được. Nh́n họ mà tôi thấy đau buồn. Và khiến tôi trở nên câm lặng trầm tư.

 

Xin Chúa mở ḷng cho những ai biết chia sẻ giúp đỡ đễ con có thể tiếp tục giúp đỡ những anh em bệnh nhân tâm thân trên Dăy Trường Sơn nầy.

         

20.12.2004 :  Và Chúa đă nhậm lời tôi van xin.

Sáng hôm nay tôi chở hai em Dak Rao kuén và một bà mẹ Dak Kang Pêng chở đi bệnh viện tâm thần Qui Nhơn cách Kontum 200Km.  Bà con đồn ra các làng là tôi có thể giúp các bệnh nhân tâm thần nên khi trong làng có người bệnh họ đến đễ trông nhờ chữa chạy.

 

Một vài ân nhân biết tôi làm việc nầy có gởi ít tiền về giúp đỡ. Nhờ vậy tôi có phương tiện phục vụ và mua thuốc men cho bệnh nhân tâm thần tiếp tục uống trong hai ba năm liền.

Nếu tôi không giúp đỡ, th́ cũng không thấy ai ngó ngàng đến. Và họ cam chịu với số phận.

 

12.01.2005 : Con đường ṃn đă quen.

Anh em miền núi quen đi những con đường ṃn, hai bên có hàng cây bóng mát. Hôm nay những con đường dầu rộng răi thông thoáng chạy ngang dọc Trường Sơn. Anh em dân tộc ngở ngàng. Mất đi những hàng cây. Đi đường trải dầu th́ nắng nóng, rát bỏng chân.

 

5.2.2005 :  Thổ cẩm không c̣n nữa.

Ngày xưa, người đàn bà công dung ngôn hạnh, thích ngồi dệt vải trang trí hoa văn màu mè kiểu cách. Ngày nay, cuộc sống đổi thay. Không c̣n bông vải. Sinh nhai khó khăn hơn trước. Áo quần may sẳn người Kinh b uôn bán vừa rẻ vừa tiện.

 

Mua 1 cặp quần áo, bận cả ngày . Bận đi làm cũng như đi ngủ. Dơ bề mặt th́ lật vô trong. Rách phía trước th́ xây xây ngược ra sau. 

 

20.01.2005 : Lể phong chức linh mục lần đầu tiên tại Plei Chuet, anh em sắc tộc Jơrai.

 

Ba thầy phó tế Ḍng Chúa Cứu Thế Antôn Lê ngọc Thanh, Phaolô Nguyễn văn Công và Yoang Baotixita Lê minh Trí đă đến học tiếng Jơrai vài năm nay tại Plei Chuet.

 

Buổi tối canh thức hôm trước lể, mỗi thầy đă chọn cho ḿnh một bà mẹ sắc tộc Jơrai hay sắc tộc Bahnar. Dấu chỉ các thầy là thành viên thực sự của anh em dân tộc miền Núi nầy. Lễ nghi diển ra theo phong tục của mỗi sắc tộc qua lời khấn vái nguyện cầu và sắc thái của mỗi bộ tộc. Tựu trung chính yếu là người con ngă người vào ḷng mẹ như thể đang cho con bú. Người trưởng tộc cầm tô rượu rảy vào vú mẹ và đọc lời thề. Sau đó ông đổ rượu vào miệng đứa con, tượng trưng cho sữa từ vú mẹ.

 

Nhà thờ Plei Chuet đang được xây cất hoành tráng h́nh nhà Rông mái cao sừng sững. Có thể nói đây là nhà Rông cao to, đẹp nhất ở Việt Nam. Anh em Jơrai, Bahnar tề tựu về đông đúc. Trật tự.

 

6.2.2005 : Khánh thành Nhà thờ Kontrang Mơnei.

 

Kontrang Mơnei từ năm 1848 là một trong ba Trung Tâm truyền giáo đầu tiên miền Tây Nguyên Kontum. Chuyển biến qua thời cuộc, Kontrang nay dời về cách Thị Xă Kontum 12cs về mạn Bắc. Đă 33 năm phiêu bạt, không có Nhà thờ và cha sở. Nay được Chính quyền cho phép xây dựng ngôi nhà thờ trên một ngọn đồi thoai thoải. Thôn làng và ruộng lúa xanh ŕ bao quanh.

 

Hai bộ chiêng gồm mấy chục nghệ nhân rập ràng gơ khua theo các bài ca thánh lễ hoà tấu với bộ đàng ống(ding but) trầm hùng. Thánh lễ đầu tiên sau 33 năm cho hàng ngàn anh em giáo dân sắc tộc Rơngao.

 

Cuối lễ kiệu Ḿnh Thánh Chúa qua ḷng Nhà thờ, rồi đặt vào Nhà Tạm như dấu chỉ Đấng Emmanuel : Thiên Chúa ở với dân Người.

 

Mọi người cũng như tôi cúi đầu thờ lạy trong thinh lặng như bày tỏ ḷng biết ơn và cảm mến thiết tha.

 

8.3.2005 : Rao giảng bằng việc làm.

9g00 tối, chiếc xe Musso tôi lao ḿnh vào Dăy Trường Sơn, chở theo một xác chết từ  Bệnh viện Tỉnh về làng. Qua đỉnh đồi Ben Het, xưa là chiến trường ác liệt.

 

Gần đến làng, thấy có điện sáng và có nhiều người tựu tập. Chiếc xe ngừng lại. Họ chạy đến bao quanh. Ai cũng hú lên khóc thăm thiết rùng rợn trong màn đêm tối tăm của rừng núi.

 

Làng nầy không công giáo. Căm kích trước đêm khyua và trước chiếc xe đẹp đẽ giúp chở con ông ta, người chủ nhà đă đến qú sụp lạy cám ơn tôi lia lịa. Tôi lật đật nâng ông lên.

 

Sống tinh thần bầy đàn, thấy người làm đầu sụp lạy, những người khác cũng làm theo. Và tôi phải khó khăn lắm đễ ngăn căn họ.

 

Xin cho họ thấy việc chúng con làm mà nhận ra Cha là Đấng yêu thương họ.

 

Lể Phục Sinh 2005.

 

ĐGM Micae Hoàng đức Oanh xin Chính quyền cho tôi lên một điễm ở Huyện Dak Hà làm lễ Phục sinh cho anh em Xêđang vùng nầy, nhưng không được chấp thuận. Sau đó tôi lại được chấp thuận cho đi về làng Kơbey làm lễ Phục Sinh cho anh em Jơrai vùng Sa Thầy.

 

Ngày thứ năm , sáu, băy Tuần thánh chỉ có anh em giáo dân Kơbey tham dự. Tôi làm đủ các nghi lễ bằng tiếng Jơrai(v́ tôi là cha sở Kơbey từ 1968-1976).

 

Tối thứ bảy và Chúa Nhật Phục Sinh, anh em giáo dân Jơrai các thôn làng trong huyện Sa Thầy về đông khoảng 3000 người.

 

Tôi có đem theo Tivi 43 inch, chiếu các băng ảnh Kinh Thánh, đặc biệt là phim mới nhất "12 giờ sau cùng của Chúa Giêsu" Màn ảnh lớn nầy đủ đáp ứng cho số người đông đảo. Đặc biệt các phim Kinh Thánh chiếu, đă được chúng tôi lồng tiếng dân tộc nên họ thích thú tiếp thu v́ hiểu được.

 

Các nghi thức phụng vụ tuần thánh và Phục Sinh được thể hiện đầy đủ trong một khoảng đất trống dưới chân một ngọn núi. Chúng tôi có căm nghiệm như Dân Chúa đang tế lễ Yahvê dưới chân núi Xinai.

 

Người cán bộ thường quan niệm Thánh lễ như bao nhiêu lễ hội trong xă hội dân gian. Lễ tất nhiên có Lạc, có tiệc tùng ăn mừng.  Vài cán bộ đến thăm tôi tại nhà Iao phu Ngíu. Họ đi từ  nhà bếp đi lên như ḍ xem tiệc tùng nấu nướng linh đ́nh ǵ không. Bếp vẫn trống không. Nhà trên nơi bàn tiếp khách chỉ vài bầu nước. Đúng bữa, người làng đem vào cho ít cơm, vài quả trứng, vài ba con cá nướng vừa bắt dưới sông và tí muối ớt.

 

12.4.2005 : Điện thoại reo xin cấp cứu người mẹ sanh đẽ khó ở Long Nang Dak Glei cách Kontum 110Km. Đêm tối. Đường ngọng ngoèo khó đi. Đèn xe không rọi kịp qua khúc quanh cùi chỏ. Khi đến nơi th́ người mẹ đă chết với đứa con trong bụng. Tôi buồn vô cùng không sao nói nên lời. Nghỉ thương người mẹ trong những giờ phút lâm bồn khó khăn nguy hiểm.

 

16.05.2005 : Kon Ling kêu cấp cứu.

Kon Ling xa Kontum 80Km về hướng Bắc. Chiếc Musso lên đèo Mang Mrơi độ cao 2000m. 10g00 ban mai mà sương mù phủ ngập că đỉnh Mrơi. Chiếc xe tiến thật chậm theo vệt đường thấy được từng thước trước mũi xe. Dừng lại trên đỉnh cao. Tôi bước ra ngoài. Sương rơi mênh mang, nhè nhẹ vấn vương. Đất trời như ḥa hợp không c̣n phân cách. Yên lặng. Không một thoáng gió lay. Không một tiếng côn trùng rỉ rích. Những bông hoa tím bên vệ đường mở rộng cánh hoa hớp lấy sương trời. Hiệp lời ca cùng vạn vật :  "Chúc tụng Chúa đi nào mưa sương tất cả . . .

 

Chúc tụng Chúa đi, nào sương đọng mưa tuôn . . .

Chúc tụng Chúa đi, nào đồi xanh núi biếc,

Chúc tụng Chúa đi, ḱa hoa lá cỏ cây.

 

Chiếc xe lại từ từ  ḅ xuống đèo tiến về Kon Ling. Một đám người đang tụ tập bên vệ đường bên hừng Núi. Họ xôn xao đứng đậy, khiêng hai người bệnh nhân trong hai chiếc vơng bằng văi tiến lại xe. Một người mẹ thai nghén nằm bất tỉnh, môi miệng khô khốc. Một thiếu nữ đang rên siết, trăn qua trở lại.

Kon Ling cách chổ xe đậu là 5Km . Qua hai ba quả đồi, vượt vài con suối rồi trèo lên một đỉnh núi thật cao. Làng Kon Ling nằm trên đỉnh núi cao vót nầy.

 

27.5.2005 : Đám tang cha Antôn Vương đ́nh Tài.

 

Cha Antôn Vương đ́nh Tài, Ḍng Chúa Cứu Thế, là một trong 4 người tiền phong rao giảng Tin Mừng cho anh em Jơrai vùng Pleiku. Ngài sáng lập Trung tâm truyền giáo Plei Chuet. Rảo quanh các thôn làng lương dân. Người ta cho ǵ  Ngài ăn nấy. Sống giản dị và thanh bần như mọi người. Đi tới đâu luôn đem lại niềm vui tiếng cười.

 

Anh em Jơrai thương khóc và chôn táng Ngài theo phong tục Jơrai tại nghĩa trang của thôn làng. Quan tài là một thân cây to, tṛn. Thợ chuyên môn dùng ŕu đục khoét lỗ hổng đặt thi hài.

 

"Ngài đă trở thành Jơrai với anh em Jơrai".

"Ngài nằm vào ḷng đất như hạt giống,

rồi sẽ trỗ sinh nhiều bông hạt".

 

 

Xin cầu nguyện cho những người con Núi Rừng.

Chân thành cám ơn quí Ân nhân.

“Miếng khi đói bằng gói khi no

Xin Chúa trả công bội hậu.