CHIA XẺ TÂM T̀NH CVK & KMF  

CVK62 NGUYỄN THẾ BÀI:

KHÓC ANH THOẠI

Anh Chị Nguyễn Thoại

(Điếu văn đọc trong Thánh Lễ tiễn biệt anh Giuse Nguyễn Thoại Ngày 23/03/2005 lúc 15 giờ 00 tại Thánh Đường Notre Dame de La Fourguette, Toulouse)

Giữa ngày đầu Xuân (1)
Đất bằng nổI gió.
Những tưởng ánh dương ươm mầm nẩy lộc,
Ai ngờ Đại Thụ sớm đổ ngang trời.

Thương ôi !
Tám mươi sáu năm, phú thành dĩ văng (2)
Cả một cuộc đờI, sinh kư tử quy.

Nhớ thuở xưa
Thời niên thiếu, ḷng tràn bác ái,
muốn ôm nhân loại cho chật trái tim,
muốn sao trên đờI không ai c̣n khổ.
Chàng Hướng Đạo : phục vụ, sẵn sàng (3).
mong dựng cuộc đờI, dùi mài kinh sử,
mong hiến tài năng phụng sự tha nhân.

Hà NộI năm xưa tràn đầy kỷ niệm,
Ba V́ chốn đó, kư ức ghi sâu (4).

Thế rồi...

Ư quan pḥng ban cho Anh một lần gập gỡ (5),
Ơn Cứu Độ đến với anh, ở măi không rời.
Cha đă đến từ trời Tây xa tắp,
hái quả đầu tay, Nguyễn Thoại là con.
Anh vừa trưởng thành, đất Việt thân yêu
ch́m trong khói lửa, muôn ngườI đau khổ.
Với Cha Kim, Anh vừa là con, vừa là người cộng tác;
Với cô nhi, anh lúc là thầy, lúc là bậc trưởng huynh.
Dù cho chân trờI góc bể,
Dù cho sông cạn đá ṃn
Trung thành tuyệt đối
Yêu mến vô biên.
Có những lúc chuyện đờI êm ả
Có những khi sự thế đổI thay
Duyên nợ cha con ngỡ trong giai đoạn
T́nh sâu nghĩa nặng lại suốt cả đời.
Từ Bắc vào Nam,
Từ Ta sang Pháp,
Lúc Cha ra đi, trăm ngàn thương tiếc,
đàn con lưu lạc, biết tựa vào ai ?
Khi ấy đứng ra, làm trụ họp đàn’
Liên lạc từng em, hướng về Anh Cả.

Anh Thoại ơi !

Rồi đây trong những ngày giỗ Bố,
Ai đứng ra tụ tập đàn em ?
Năm tới chắc trong ngày giỗ Anh,
Th́ cũng là ngày bọn em giỗ Bố.

HỡI ôi !
Sinh ly
Tử biệt.
Dẫu biết tuổI đờI đă thọ, Anh ra đi, về nghỉ ngơi Nước Chúa,
Nhưng ḷng bao nỗI sầu thương, kẻ ở lại, c̣n lưu lạc cơi trần

Anh thấy không ?
Ḱa vợ góa, ḱa con côi;
Ḱa cháu chắt, ḱa bạn bè.
Ai cũng nước mắt lưng tṛng
Ai cũng xót xa tấc dạ.
Các em anh ở Têrêxa độ nọ
Các em anh ở CVK lúc xưa,
Tất cả đều ngơ ngơ ngác ngác
Đă mất Cha nay lại mất Anh.

Anh đi rồi
Đâu c̣n tiếng cườI sảng khoái ?
Đă mất giọng nói khôi hài ?
C̣n đâu những lờI khuyên lơn, căn dặn ?
C̣n đâu những lúc khuyến khích, ủi an ?...

Anh mất đi.
Thiếu vắng đày trờI,
Quạnh cô ngập đất.
Chị thiếu anh, ôm nỗI sầu quả phụ;
Con thiếu anh, đành cam phận cút côi.

Nhưng anh ơi
Sống gửi
Chết về
Anh ra đi, chẳng cần ǵ trăn trối
Măn cuộc đờI, anh thư thản rờI chân.
Nơi Thiên Quốc, anh về vui bên Chúa
Gặp lại Cha và bao bậc Thánh Nhân.

Thưa Anh Thoại,
Thế là từ nay
Âm dương cách biệt
Chủ Nhật tớI đây Chúa sẽ Phục Sinh
Anh sẽ không cùng chúng em đi lễ.
Tạm biệt anh, chờ ngày sống lại
Hạnh phúc muôn đờI bên Đức Kitô.

Anh Thoại ơi !
Xin bái biệt.

Thế Bài VN

Chú giải :

1.Anh Thoại mất đúng ngày thứ nh́ mùa xuân theo dương lịch

2.Anh Thoại sinh năm 1919

3.Hồi nhỏ Anh Thoại là một hướng đạo sinh tại Hà Nội, Cha Kim mới sang Việt Nam và được cử làm tuyên úy Hướng Đạo tại Hà Nội.

4. Ba V́ là một ngọn núi ở Sơn Tây, nơi Hướng Đạo hay đi cắm trại. Cũng tại đây Cha Kim đă đón nhận những em cô nhi, nạn nhân chiến cuộc đầu tiên. Đây là tiền thân Cô Nhi Viện Têrêxa (Lacordaire) và Thị Xá Ky Tô Vương (Thái Hà Ấp).

5. Anh Thoại đă trở lại Đạo và được Cha Kim rử tội. Anh Thoại là ngườI Việt Nam đầu tiên được Cha rửa tội của cuộc đờI truyền giáo của Cha.

CVK62 PHAN Đ̀NH THI, VIỆTNAM

27 Nov 2004

Thông báo

Tân Linh Mục Giuse CVK63 Trần Văn Bảy sẽ dâng Thánh Lễ tạ ơn cùng với anh em CVK Sàig̣n vào lúc 17g30 Thứ Tư, ngày 01 tháng 12 năm 2004 tại Thánh Đường Giáo xứ Thanh Đa - Giáo Phận TP. Hồ chí Minh.

Xin kính mời quư anh em CVK Sàig̣n tham dự Thánh Lễ Tạ ơn cùng với Tân Linh Mục và tham dự buổi liên hoan sau Thánh lễ tại Hội trường.

Xin quư anh em CVK cùng hiệp ư cầu nguyện với Tân Linh mục và anh em CVK Sàig̣n.

TM. Ban đại diện CVK Sàig̣n.
GB. Phan dinh Thi.

CVK58 NGUYỄN VĂN LƯ, VIỆTNAM

Một vài nét về ngày lễ thụ phong Linh Mục của Cụ Giuse TRẦN VĂN BẢY...và lễ mở tay ở Ban Mê Thuột.

Buổi lễ diễn ra với tất cả tâm t́nh vui mừng của mọi người, từ cả đấng Bề trên, gia đ́nh, và giáo dân của cả điạ phận Kon Tum ... cho đến mọi anh em bạn bè của Thầy Bảy (như ta thường gọi) ...

Hầu như có mặt tất cả Giám Mục KonTum, những linh mục ở Kon Tum, và Pleiku .. anh em LM gốc KonTum: cha Giảng Singapore, cha Thắng Hong Kong (bữa nay trờ thành Bến Hồng An Lạc Sàig̣n rồi), cha Huấn ở Úc và một linh mục MEP đang phục vụ ở Hong Kong, bạn cha Thắng.

CVK KonTum có anh Vinh và một số anh em ... hầu như có mặt tất cả các anh em CVK ở Pleiku..

CVK BMT có một số anh em thân thiết, và đặc biệt Bà Cố cha Đích (mập) và gia đ́nh, với sự tham dự của người đẹp Mai Mỹ Hạnh ... em dâu cha Đích.

CVK Sàig̣n có anh Đỗ Thanh, anh Công và Bảo Khánh (bà xă của Anh Vơ), anh Chuẩn 58, Anh Lân, anh Khải .... và  anhLư 58, cựu đại diện CVK Sàig̣n...

ĐGM Hoàng Đức Oanh chủ tế với sự đồng tế khoảng 60 linh mục... Ca đoàn do các Yá người dân tộc hát tuyệt hay.  Giáo xứ Đức An tổ chức đón tiếp chu đáo và trân trọng với tất cả mọi người trong tinh thần tiết kiệm.  Sau thánh lễ có liên hoan nhẹ và mọi người rủ nhau về BMT trong buổi chiều. Buổi tối một số LM đă ghé thăm gia đ́nh sui gia với gia đ́nh Cha Bảy  BMT.  Sáng 25/11, thánh lễ mở tay tại nhà thờ chính ṭa BMT ,có nguyên một đội kèn tây thổi để đi rước tân linh mục ra nhà thờ. Không khí trang nghiêm và ấm cúng. Với khoảng hơn 60 linh mục đồng tế, cha Bảy đă dâng lễ sốt sắng và cảm động cảm ơn tất cả những người đă đưa Ngài đến bàn thanh.  Cha Hồng giảng bài giảng về thiên chức linh mục và những trọng trách của chức linh muc. Mọi người đều khen bài giảng của cha Hồng thấm thía và rất hay.  Sau lễ có tiệc mừng, có bia bọt và rượu tây. Anh em CVK đă có lời chúc mừng (anh Lư 58 được đặc cách đột xuất đại diện anh em) và tất cả cùng hát bài SALVE REGINA (h́nh như bài này hồi trước trong chủng viện chúng ḿnh hay hát trước khi đi ngũ ) và TÂM T̀NH HIẾN DÂNG. Moị người vui vẻ gặp nhau, có những người khoảng 30 đến 40 năm mới gặp lại. Sau đó ra về trong luyến tiếc. Hẹn gặp nhau một ngày khác..

Lư 58

CVK Sài g̣n họp mặt

Sáng 21/11/2004 CVK SàiG̣n họp mặt tại nhà nguyện Regina Mundi. Tham dự có các cha: Huấn (Úc), Thắng (Hong Kong), Trung ( cựu thầy già Trung hay c̣n gọi là Trung Già, được ĐGM Kontum cho phép tuyên bố công khai đă thụ phong linh mục cách đây 5 năm rồ (chịu chức chui) và một linh mục người Ư đang học tiếng việt và tiếng Banhar để giúp Kontum khi được phép.

Thánh lễ diễn ra trong t́nh liên đới. Sau đó có tiệc mừng lễ Chúa Kitô Vua. Anh em CVK Sàig̣n cũng đă bầu được ban đại diện. Mọi ngườ gồm: anh Thi, anh Vơ và anh Lân. Lễ ban giao diễn ra vui vẻ. Anh em CVK Sài G̣n cũng đă đóng góp được 1.700.000 Vnd trong việc giúp đỡ anh Quư sửa lại nhà..

Anh em ra về trong t́nh thân mật và sẽ cữ người đi Pleiku thăm dự lễ Thu Phong Linh Muc cho thầy già BẢY thân yêu của chúng ta..

Lư cvk58

CVK64 LAN NGUYỄN, VIỆTNAM:

Gửi PHS một số h́nh ảnh về cuộc Họp CVK-SG ngày 21/11/2004 :

Hôm nay các CVK- SG đến họp mặt thường niên  năm 2004 tại nguyện đường nhỏ gần Trung tâm thành phố Sàig̣n.

Nhân dịp này có Cha Trung cvk66 trước đây sống trong sự thầm lặng với chức Linh mục của ḿnh, th́ nay đă công khai dâng Thánh lễ đồng tế trước Cộng đoàn CVK-SG cùng 03 Rev khác: Rev Thắng cvk6, Rev Nguyễn Văn Huấn (ở Úc gia nhập CVK năm 69 ) và Rev Andrea  (là người Italia qua VN để học tiếng Việt tại Đại Học Nhân Văn Sàig̣n, Ngài đă lên Kontum tham quan).

Nhân dịp họp CVK-SG hôm nay, Rev Phêrô Nguyễn Văn Huấn (con linh hướng của Cha già Tuệ Kontum) đă đồng ư gia nhập vào Lớp cvk64 v́ Ngài đă vào học cùng lớp với các cựu Thầy Minh cvk64, Thầy Bản cvk64, Thầy Cường cvk64, Thầy Bảo và Rev, Nguyễn Ngọc Tín. Như vậy kể từ nay đại diện Lớp CVK64 xin thông báo cùng các anh em CVK khắp nơi là: Rev Huấn là CVK64 (mới từ ÚC về VN).

Sau đây xin kèm mấy tấm h́nh gửi cho CVK - KMF khắp nơi về cuộc Họp mặt CVK-SG hôm nay.

CVK64 VŨ VĂN QUÍ, VIỆTNAM:

BỮA TIỆC BẺ BÁNH

Thế ri tôi cũng lết được đến giáo x Thanh Đa d thánh l t ơn ca cha By. Mt li xưng hô chng my thân quen cho bng thy By. Hai tiếng gi này m hơn, gn gũi hơn và có l trn tri, góc cnh hơn. Mà đúng thế tht khi tôi nh li thầy có c mt thi ta hay gi đùa là thy “Không Không By” (007). Độ mt vài năm t́m hoài măi “Không Không Thy”. Bit tăm mt cơi tri ly bit. Giam hăm trong tù túng đ cm nghim đươc sâu xa hơn Mu Nhim Ánh Sáng. Và có l, có l chính nhng năm tháng chiêm niệm s sáng này mà thy kiên tŕ dai dng. Không h buông xuôi b cuc. Vn mit mài suy đi nghĩ li trong ḷng.

Thế rồi, lại thêm một vài năm xa xứ, lại “Không Không Thấy” thầy. Ṃ mẫm nơi “Kinh Đô Ánh Sáng”. Lẫm chẫm giữa những mái đầu xanh, c̣n thầy th́ “muối nhiều hơn tiêu”. Có thể mới thấy những năm tháng oan nghiệt lắm góc cạnh nhưng không làm trầy xước “tiếng ḷng”. Ngày thầy về. Tưởng chừng như bụi trần v́ tên cũng chẳng c̣n để mà khai báo. Bao nhiêu lận đận lao đao! Vậy mà thầy vẫn rủng rỉnh cười với “đồng tiền” chúm chím. Cái nét 007 đôi khi cũng làm thầy già dặn thêm ra. Chững chạc như Z28 lúc ẩn lúc hiện. Lăo luyện đủ đương đầu với “quái quỷ ma vương”. Sao nghe như “trong mọi gian nan thử thách, chúng ta hoàn toàn chiến thắng nhờ Đấng yêu mến chúng ta”. Sự tài cái giỏi đă bén duyên. Để rồi “em Pleiku má đỏ môi hồng” đă hớp hồn “007”. Chả thế mà, chưa đầy năm sau, thầy bị hạ cấp bậc, lột danh xưng c̣n thấy Sáu. Quả là gai góc! Quả là lên voi xuống ngựa! Cái hôm gặp thầy tại lễ phong chức cha Nguyễn ngọc Quyền nơi nhà thờ gỗ chánh toà KonTum, tôi ngậm ngùi cho cái thân thầy già, bởi cho đến giây phút đó, duy chỉ c̣n lại thầy là người cuối cùng của một thế hệ. Thế hệ đào tạo từ CVK.

Cái ngày vinh qui bái tồ của “người cuối cùng” rồi cũng đă đến. 24/11/2004. Tôi muốn lên tận nơi để thông phần với niềm vui khôn tả của một con người bươn trải, trầy da tróc vảy. Từ bóng tối miệt Hoà Hưng cho đến Ba Lê Hoa Lệ. Từ Sài G̣n phố thấp đến Phố Núi cao cao. Từ 44 năm đợi một ngày tột đỉnh của Ơn Gọi. Nhưng rồi đôi chân mỏi rời của tôi đă lủi thủi đưa tôi vào tưởng nhớ v́ khung trời quá đỗi xa xôi, thành phố “để nhớ để quên”. Tôi tiếc nuối cho ngày thầy Sáu Bẩy trở thành một con người tṛn trịa, cha Bẩy. Tôi uổng phí cái giây phút nhận lănh lời chúc b́nh an đầu tay của ngài. Phí hoài giây phút linh thiêng đợi chờ ṛng ră của một đời người- đă năm mươi bốn. Đúng với cái tuổi “con mèo” của cái thân tàn ma dại nơi tôi.

Trong thánh lễ tạ ơn, cha Bẩy quả chững chạc hơn lúc nào hết! Ngài bồi bổ cho anh em chúng tôi một bài giảng sao khó nuốt đến thế! Một bữa tiệc thánh thiêng, thiên quốc. Một nguồn thần học xa xôi ngàn trùng. Nếu lúc ấy ghi h́nh chắc anh em chúng tôi há hốc miệng ra để mà thở bởi rất dễ mắc nghẹn, bởi ư nghĩa sâu xa vời vợi từ lâu lắm rồi không nghe quen . Lạ tai. Nhưng dẫu ǵ th́ cũng phải khâm phục khi ngài mời gọi anh em chúng tôi nh́n xa trông rộng mà van nài: “Lạy Chúa Giêsu Kitô, xin Ngài mau đến!”

Bữa tiệc thánh thiêng rồi cũng để lại một dấu ấn đẹp v́ buổi đồng tế khá đầy đủ. Ngoài cha chủ tế, tân linh mục, c̣n có hai cha quản xứ Thanh Đa và bốn cha CVK. Anh em CVK Saigon đến dự khá đông và hồ hởi. Niềm vui cũng được tṛn đầy khi Đức Cha Micae, giám mục KonTum, có mặt trong buổi liên hoan thân mật. Ngài cũng không che dấu khi công bố cha Nguyễn tiến Trung trước mặt mọi người trong tiếng vỗ tay reo mừng. Rồi cứ thế tiệc mừng tân linh mục được đan xen bàng những bài ca của cha Hoan ḍng Sitô gốc CVK, của cha Thắng Hồng Kông với những bài hát mang giai điệu nhẹ nhàng êm dịu sáng tác từ những năm 1975 va 1976 cùng với giọng ca điêu luyện trầm ấm của tác giả. C̣n chuyên gia dậy hát th́ chui lên chui xuống lúc Ban Mê lúc Saigon Hoa Lệ cũng có ngày lộ diện với ca khúc lúc nhớ lúc quên  thành liên khúc “Đưa em về dưới mưa” để rồi “Rừng núi giang tay nối liền nắm tay”. Yêu thương.

Buổi tiệc liên hoan được bất ngờ khi anh Lư nhắc đến tinh thần đóng góp của anh em CVK&KMF cùng anh em trong nước đă và đang ủng hộ giúp đỡ thực hiện sửa chữa căn nhà nhỏ rách nát của tôi, một ngôi sao xấu. Và phần cuối cùng là ư kiến của tôi về tinh thần “lá lành đùm lá rách” mà anh Thi muốn tôi chia sè. Trước giây phút bỡ ngỡ chợt đến, tôi cũng chẳng biết nói ǵ hơn, xin mượn h́nh ảnh Chúa Giêsu “cầm lấy 7 cái bánh và mấy con cá, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, trao cho các môn đệ” trong bài đọc Phúc Âm thánh lễ tạ ơn để chân thành tri ân về tấm bánh mà anh em đă bẻ ra giúp đỡ tôi có điều kiện sống. Đây chính là “bữa tiệc bẻ bánh” đầy ư nghĩa thể hiện tinh thần yêu thương đùm bọc nhau trong Chúa Kitô tại trần gian này. Và đây cũng chính là phép lạ của Chúa khi anh em đă trao 7 cái bánh và mấy con cá. Và cũng chính anh em đặt người bại liệt dưới chân Người để Người chữa lành v́ Người chạnh ḷng thương.

Ước ǵ “Bữa Tiệc Bẻ Bánh” đời thường hôm nay luôn hướng chúng ta đến “Bữa Tiệc Thiên Quốc” dời sau.

“Lạy Chúa, xin ở lại với chúng con!”
“Mane nobis cum Domine!”  

Đôi ḍng suy tư trong thánh lễ tạ ơn

01/12/2004 tai giáo xứ Thanh Đa Saigon
Phêrô Vũ văn Quí CVK64
Email: peterquivu@s.vnn.vn

CVK61 NGUYỄN VĂN KHẢI, VIỆTNAM:

U60

Ngày 28/5/05 vừa từ Đa Lạt  về (v́ đi công tác t́m kiếm cơ hội đầu tư và khảo sát địa điểm đầu tư cho công ty tôi đang làm việc). Qua giọng nói ỡm ờ, đánh đố, nửa đùa nửa thật của dân "sè gọng" rặc, Long ba tầu gọi phone từ  Saigon báo cho biết mới về VN. Tuy đă báo tin qua mail là sẽ về VN nhưng tôi không h́nh dung được ngày nào Long sẽ về đến. Hỏi sơ qua chương tŕnh thăm viếng của Long , tôi chủ động hẹn gặp anh em trong lớp cùng với các CVK khác vùng Hố Nai Biên Hoà tại nhà xứ Phúc Lâm là nơi CVK 58  Đỗ viết Đại đang coi xứ vào chủ nhật kế đó 29/5/05, chỉ sợ ông việt kiều bị bao vây và đặc kín chương tŕnh thăm viếng với bà con thân quyến. Thông báo cấp tốc cho một số anh em 61. Có người từ BMT đi xe tốc hành trong đêm thứ bẩy như Phi Hành , Bích (Pinochio) Châu. Có người xuất hiện từ vùng đất cực Nam đất nước như Nguyễn Khắc Đàm (cư ngụ tại Kiên Giang). Cuối cùng buổi chiều chúa nhật 29/5/05 chúng tôi thuộc nhiều lớp khác nhau và nhất là thành viên lớp 61 gặp nhau ấm t́nh CVK sau trên 30 năm không gặp. Nh́n lại anh em , nh́n lại ḿnh chúng tôi mới chợt nhận ra rằng riêng anh em CVK 61 hầu hết đă thuộc thế hệ U 60 và chuẩn bị bước sang tuổi "thất thập cổ lai hy".

Buổi chiều chúa nhật tại giáo xứ Phúc Lâm đang trong ngày chầu thánh thể thay cho giáo phận Xuân Lộc, tràn ngập tiếng cầu kinh và thánh ca của giáo dân, bỗng rộn lên trong một căn pḥng nhỏ nhà xứ tiếng cười nói thậm chí cả tiếng chửi thề của các CVK lâu ngày gặp lại. Ng̣ai kia giáo xứ Phúc Lâm đang bề bộn ngổn ngang trong việc xây dựng ngôi thánh đường mới và chưa biết khi nào xong v́ có tiền đến đâu làm đến đó. Công việc xây dựng thánh đường cần tới sự góp sức của nhiều tấm ḷng quảng đại. Cha xứ Đỗ viết Đại chưa bao giờ muốn đề cập với các CVK v́ ngài cho rằng "góp gió thành băo" của anh em cần ưu tiên dành cho các giáo xứ của Kontum cần thiết hơn, như Phương Hoà của cha Đỗ Hiệu chẳng hạn. Ngoài ra ngài khẳng định khi nào ngài c̣n "trụ tŕ" nơi đây ngài sẽ luôn dành cho anh em CVK địa điểm và các điều kiện khác làm nơi tụ họp gặp ghỡ thoải mái. Đính kèm một số h́nh để chư vị CVK và KMF nghiên cứu giúp cha Đại một ít vât liệu để hoàn thành ngôi thánh đường xứ Phúc Lâm mà ngài coi sóc. Mỗi CVK61 góp một số tiền tại chỗ để cha Đỗ viết Đại mua thêm ít vật liệu xây dựng nhà thờ xứ Phúc Lâm gọi là t́nh liên kết anh em CVK trong công việc chung, trong khi chờ đợi sự tiếp sức của đại gia đ́nh CVK - KMF thêm nữa tuy ngài  không nói ra.

Buổi họp mặt  có cha Đỗ viết Đại CVK 58, 60 có Trần văn Chuẩn, 62 có Nguyễn đức Lân (ma Lân), 65 có Nguyễn văn Hùng, Bok thầy Quư (Cuenot) và Vũ kim Hà em trai Long CVK 69. Nh́n lại  các CVK 61 có mặt hôm đó , nào là Raphael Lê thế Bích có biệt danh Pinochio hiện đang ở Trung Hoà BMT, gia đ́nh gồm 2 vợ cḥng  và 6 đứa con ( 5 trai 1 gái), đam mê chụp ảnh , ngũ tuần nhưng vẫn c̣n khá phong độ của một nhà nhiếp ảnh nghiệp dư. Đây là Antoine Nguyễn Lư (Linh chủ tịch), vợ 2 con, hành nghề dạy học , nhà giáo dạy toàn những thứ kén chọn người học kể cả tiếng Tây Ban Nha. Kia là Antoine Nguyễn văn Hành (tự Phi Hành), vợ 5 con, cũng là nhà mô phạm đang gơ đầu trẻ tại trường Vị Nhân BMT, một cộng sự đắc lực của ĐGM Nguyễn tích Đức BMT. Dáng vẻ đẹp lăo và c̣n khá hấp dẫn, không hiểu phu nhân của Phi Hành có lưu ư khoản này không ? Rồi c̣n có Antoine Nguyễn hợp Châu, vợ 5 con (2 trai - 3 gái), đang bị chứng gai cột sống hành hạcộng thêm dư âm của vết thương hồi c̣n là "hạm trưởng" hải quân do VC bắn trúng, hiện đang kinh doanh buôn bán nhỏ với một cửa hàng bán văn pḥng phẩm tại Hà Lan BMT. Một nhân vật khá đặc biệt là Raymond Nguyễn khắc Đàm mà tôi không gặp từ năm 1972. Khi đó chúng tôi đang học năm thứ hai trường Luật Saigon và chiến tranh đang khốc liệt dần từng ngày. Năm 1972 lànăm tổng động viên và đôn quân ở miền Nam VN, cơ may c̣n được cắp sách đến giảng đường đại học của nam thanh niên chúng tôi lúc ấy là thứ của hiếm. Đàm cũng không ra khỏi ngoại lệ và cu cậu đă vào Thủ Đức. Chúng tôi cũng không gặp nhau từ đó. Sau 1975 cố t́m kiếm thông tin về Đàm, chỉ nghe tin Đàm c̣n sống và ở đâu măi tận Cái Sắn. Hôm nay chúng tôi chờ đến sốt ruột v́ Đàm là người xuất hiện sau cùng trong ngày họp mặt này. Nay tôi mới được nh́n kỹ bạn ḿnh sau chừng trên 30 năm. Mái tóc húi cua khoẻ mạnh, màu tóc bạc chiếm đa số, giọng nói con nhà vơ rổn rảng kèm theo những tiếng chửi thề dễ thương. Gia cảnh vợ 4 con , nông dân chính hiệu.  Đáng tiếc Đàm đă cống hiến cho mảnh đất này một con mắt nên giống Mosh Dayan (Do Thái) lắm. Phi công Long "Ba tầu" hôm nay là chất keo kết dính anh em lại với nhau. Tên "giặc lái" này đă có vợ 2 con, công chức của tiểu bang Oklahoma, nghề lập tŕnh (programmer). Long hoà đồng với mọi người một cách mau chóng.  Tay bắt mặt mừng kèm theo tiếng ồ , à không ngớt . Đặc biệt Long c̣n giới thiệu thêm 1 CVK đàn em là em ruột Vũ kim Hà mà chưa ai phát hiện. Nhân đây cũng xin trân trọng giới thiệu và nhắc anh Thi bổ sung vào danh sách gia đ́nh CVK . Sau cùng là Đaminh Nguyễn văn Khải tôi, 54 tuổi, vợ 6 con (3 trai-3gái), hiện đang làm mướn cho một công ty VN sản xuất thức ăn gia súc và chăn nuôi,  chuyên nghề đi xúi "dại"(consulant). May mà c̣n có đất để dụng vơ và người ta thỉnh thoảng cũng chịu nghe nên chưa phải thất nghiệp. Cuộc sống cũng đắp đỗi qua ngày.  C̣n nhiều CVK 61 vắng mặt như trong nước có cha Hồng , cha Vinh, Duy (Quế) Minh c̣, Oanh - ở nước ngoài như Hồ ngọc Bảo , Thương "bá ngo", Thạch Hùng (Hoà lan) v.v... không kịp báo hay không có địa chỉ, đành hẹn dịp gặp mặt khác.

Như vậy các CVK 61 là thế hệ sinh vào những năm từ 1948 đến 1951 tức thuộc đội tuyển U 60. Có anh em đă nằm xuống như Phượng , Liêm, Huấn c̣n lại trừ Vũ kim Long c̣n đủ sức chạy Marathon quốc tế, những người khác trông có vẻ hết xíu quách cả rồi. Không chứng nầy cũng bệnh nọ v́ máy móc chạy 60 năm là thuộc loại "chiến đấu" rồi đó. Ôn lại chuyện cũ , kể thêm chuyện mới, trách móc , bổ sung thông tin của nhau , giao cho Khải làm người liên lạc giữa các cvk 61 (v́ nhắm thấy nhanh nhẹn , có lẽ do lỡ dại tập hợp được anh em trong thời gian quá ngắn lần này). Cuộc gặp mặt hết sức thấm thía khi xoay quanh các đề tài của nhóm ngũ tuần 61 chúng tôi. V́ thế các quư vị CVK - KMF chẳng nên lấy làm lạ khi tựa đề của bản tường tŕnh này có tên U60. Xin kết thúc bản tường tŕnh  ở đây và kèm theo một số h́nh ảnh do các tay nhiếp ảnh amateur 61 thực hiện để đại gia đ́nh CVK - KMF cùng thưởng lăm.

Dom. Nguyễn văn Khải CVK61
tường thuật từ Biên Hoà Đồng Nai.

KMF THANH LỰU, USA

Ontario, California ngày 3-12-2004

Hùng Sơn và gia đ́nh thân mến!

Nhận được tập LLCVK. Mừng quá! Mở ra đọc vội đọc vàng, thật thân thương khi nh́n h́nh ảnh các Cha già và quá cố lúc c̣n trẻ, cùng với h́nh ảnh sinh hoạt của các cựu chủng sinh, ḿnh thấy như đang ở Kontum ngày nào. Quá khứ đẹp quá phải không Sơn?  C̣n đâu nữa !!!  .. Chỉ c̣n lại dư âm và thương tiếc!   ..  Ồ ḿnh lại lẩm cẩm nữa rồi, đúng là tuỗi già hay nghĩ về dĩ văng và ḿnh đang bước vào …

Tháng 9-2004 vừa qua ḿnh có về lại Kontum. Lúc đó các cha ở Giáo Phận đang tĩnh tâm. Ḿnh có lên thăm các cha già, gặp cha Truyền quàn lư. Chị em tâm sự chuyện ngày xưa!! (lúc đó ḿnh đang làm chị nuôi … cho TGM).

Về VN thăm mẹ đau nặng và qua đời ngày 22/9/04. Thật buồn! về thăm một người, lại tiễn một người ra đi vĩnh viễn!  Anh hai của ḿnh là Meda Ngô Thanh Thiên. Tên thánh lạ phải không ? v́ được đặt từ thời Cố Luois. V́ có tật cho nên mọi người hay gọi anh la “Thiên Dẹo”. Chắc bà con ở Phương Nghĩa và nội thành Kontum đều biết anh.  Xin cầu nguyện cho anh Meda!  Thế là trong ṿng một năm 1 tháng, gia đ́nh ḿnh mất 3 người thân thương: Con trai, Mẹ chồng và anh ruột!  Tất cả đều là hồng ân của Chúa phải không Sơn!

Xin cầu nguyện cho gia đ́nh ḿnh. Gởi đến Sơn và gia đ́nh lời cầu chúc Giáng Sinh và năm mới an lành.

Gời kèm thiệp Giáng Sinh gởi đến Sơn và gia đ́nh. (kèm $70 USD: $50 cho KMF và 20 cho LLCVK 2005.

Thân ái.
ThanhLựu

CVK37 HỒ MINH THÔNG, USA:

Long Beach, ngày 26-3-2005

Chú Sơn thân mến,

Trước tiên, tôi gởi lời thăm hỏi gia đ́nh, cầu chúc cho gia đ́nh chú trong năm mới này được vạn sự như ư.  Phần tôi sức khoẻ cũng tốt mặc dù đă 82.  Tôi đă về Việt Nam để thăm quê hương Tân Hương, Kontum của tôi.  Nơi đây tôi đă mừng lễ thượng thọ 82 vào ngày 1 tháng 2 năm 2005 (sinh nhật 1-2-1923). Lễ chúc thọ thật là linh đ́nh: có tiệc mừng, quay phim và chụp h́nh lưu niệm.

Trong dịp này, tôi đă đến ngôi trường Probatorium cũ và chụp mấy tấm h́nh kèm theo đây: một tấm chụp đứng bên tượng Đức Mẹ Maria mà suốt 11 năm trời, tối nào cũng đến viếng Mẹ trước khi đi ngủ; một tấm chụp bên tượng bán than Đức Cha Janin Phước và một tấm chụp chung với cha Ánh là anh em thiêng liêng với tôi. Cha đang nghỉ hưu, tuổi càng cao càn yếu dần.

Đây là chuyến thứ hai về thăm Kontum vào ngày 20-1-2005 (lần thứ nhất vào tháng 1-2001). Tôi đă hưởng xuân sang tại quê nhà thật là êm đềm.

Xin chào chú và gia đ́nh

HỒ MINH THÔNG, cvk37.

KMF NGUYỄN HỮU TẬP, USA:

Ông cố Nguyễn Hữu Tập, thân phụ của cha Phi-lip-phê Nguyễn Hữu Tiến, cvk65:

Conyers, 29/3/2005

Sơn và các cháu thân mến,

Sau 3 tháng về quê Phương Quí, Kontum, nay vừa trở lại Mỹ viết cho Sơn và các cháu vài hàng thăm sức khoẻ và cầu chúc gia đ́nh Sơn an lành trong Chúa Phục Sinh.

Phần tôi và gia đ́nh b́nh an. Số tiền Sơn và một vài người giúp cho người nghèo ở Phương Quí ḿnh đă trao cho Sơ để phân phát cho họ: người Dân Tộc và Kinh tại địa sở Phương Quí.  Các Sơ rất cảm ơn sự giúp đỡ của Sơn và bà con. Xin kèm theo tấm h́nh để xem cho vui. Nguyễn Văn Trường và Nguyễn Đ́nh Sơn, cvk68 ở Phươmg Quí có gởi thơ cho Sơn đây.

Thân mến gởi đến Sơn và các cháu thương.

Tập.

CVK68 NGUYỄN VĂN TRƯỜNG, VIỆTNAM:

Kontum, ngày 26-3-2005

Chúa Kitô Phục Sinh luôn ở cùng anh và hết mọi người trong gia đ́nh.

Anh Sơn thân mến!

Nhân dịp có ông cố Tập  về bên Mỹ, ḿnh có đôi lời hầu thăm sức khoẻ của anh cùng gia đ́nh anh.  Anh lúc nầy vẫn khoẻ đấy chứ? Vẫn đi làm đều? ḿnh nghe ông cố Tập nói về gia đ́nh, ḿnh thấy anh rất hạnh phúc. Con cái lớn cả. Sướng quá rồi.  C̣n ḿnh vất vả lắm.  Đi làm xa.  Anh biết, đấy là một bổn hai quê. Mệt lắm, nhưng Chúa cho ḿnh vẫn khoẻ. Ḿnh có một con bé đang bị bệnh động kinh nhưng lại phải để nó trông nhà cửa. Vợ chồng ḿnh phải đi làm xa. Chỉ sợ nó ở nhà lên cơn động kinh rồi đụng vào nồi nước sôi, lưa, điện ... th́ nguy hiểm lắm. Hy vọng Chúa Quan Pḥng lo liệu.

Ḿnh cám ơn anh chị giúp đỡ cho anh em CVK chúng tôi số vốn để làm ăn. Hiện nay 3 anh em CVK chúng tôi Khẩn, Sơn, Trường đă chuyển số tiền đó đều với nhau rồi.  Hiện thời nhà ḿnh cũng đang nuôi được 13 con heo. 6 con lớn 1 tháng nữa xuất chuồng. 7 con nhỏ. Cám ơn Chúa! Nuôi cũng được, chứ nuôi đâu chết đó nản lắm! 

Một lần nữa ḿnh thay mặt gia đ́nh cám ơn vợ chồng anh. Xin Chúa Kitô Phục Sinh xuống muôn ơn lành và luôn hiện diện trong gia đ́nh chúng ta.

Mến,

Nguyễn Văn Trường, cvk68.

CVK68 NGUYỄN Đ̀NH SƠN, VIỆTNAM:

Anh Hùng Sơn kính mến,

Trước tiên, xin gởi lời chào và chúc anh chị, các cháu được mạnh khoẻ, b́nh an.

Em xin được tự giới thiệu là Nguyễn Đ́nh Sơn, lúc c̣n ở CVK cũng được dọi là Sơn Nẫu, v́ chính gốc Kontum. Chắc anh khong c̣n nhớ năm 68, tại nhà cơm, anh chọc em là “un arbre” chèo.  Em cự lại và bị anh tăt chén nước mắm vào ḿnh. Kỷ niệm nhỏ thời  tuổi thơ. Nhớ lại cũng thấy vui vui. Hiện em đang ơ Phương Quư, Kontum.

Anh c̣n nhớ Phương Quư không? Là một làng nhỏ nằm cách thị xă Kontum 2.5 Km về phía Tây. Cha Hương  làm cha Sở ở đây từ năm 67-72.  Dân Phương Quư chỉ có mấy tên vào Chủng viện nhưng được 2 LM là cha Phil. Tiến và Paul Thạch đấy, và nay giáo xứ sắp có them 1 LM nữa, gần 30 sơ rồi. Oách không?  Tương lai sẽ có nhiều em nữ tiếp tục.

Anh Sơn kính mến, dứ án nuôi ḅ mà ong cố cha Phil. Tiến giới thiệu, đă được anh rộng ḷng giúp đỡ, nh́n chung có hiệu quả. Em xin thay mặt cho anh em rất cám ơn anh chị.  Cha Trường, cvk70, đă chuyển giao cho chúng em 6 Triệu đồng chia làm nhóm. Nhóm của em gồm Sơn + Khẩn + Trường 3 triệu và nhóm Tín + Long + Hùng 3 triệu.  Nhóm của em giao cho Trường chăn nuôi heo đạt hiệu quả, chuyển sang nuôi ḅ, hiện được mẹ con và em đă chuyển qua cho Khẩn.  C̣n nhóm của anh Tín, giao cho anh Hùng nuôi ḅ em không được rơ lắm, nhưng có nghe nói đă chuyển cho nhau rồi, giống như tụi em.  Tuy nhiên rất thương cho Long, v́ Long đă chết do bị xơ gan cách nay hơn một tháng. Như vậy, nhóm cựu chhủng sinh Kontum Phương Quí chỉ c̣n lại Sơn – Khẩn – Tín  - Trường mà thôi.

Một lần nữa, em xin cám ơn sự giúp đỡ chân t́nh của anh chị đối với tụi em.  Đất kontum vẫn c̣n nhiều khó khăn, khổ cực lắm.  Năm nay nắng hạn nặng, mùa màng rất thất bát, hơn nữa không c̣n đất sản xuất do ngập làng hổ Yaly, nên tụi em phải đi xa làng mấy chục cây số để mướn đất trồng ḿ, rất là vất vả.  Bên cạnh đó, con cái phải đi học rất tốn kém, tụi em lo toan nhiều thứ quá, nhưng tất cả đều vững tin và cậy trông vào Chúa.

Nhân dịp mùa chay và Phục sinh, em xin gởi tặng anh bài thơ dơm được sáng tác khá lâu:

Ôm chân Ngài, con van xin than thứ
Chúa giang tay ôm trọn khối tinh con,
Chúa giang tay chời đợi đến mơi ṃn.
Hôm nay trở về, con đây níu áo.
Dẫu cuộc đời con c̣n nhiều going băo
Có Chúa bên con, con sợ chi đâu.
Dẫu đời c̣n cho con những thương đau
Con sẽ vẫn cười như hoa trong nắng
Con vẫn cứ xanh như bóng tùng im lặng
Con vẫn cứ tươi như lá nắng vàng mơ.
Hướng về Trời màu xanh đơn sơ
Con biết Chúa cho con đầy hạnh phúc.
. . . Giờ đây xin thương ban long nhẫn nhục
Biết yêu thương và thong cảm với tha nhân.
Xin cám ơn Ngài đă ban muôn hồng ân.
Con biết lấy ǵ để đền tạ Chúa? ...

Vài ḍng làm tin, em xin dừng bút, chúc anh chị và các cháu một mùa Phục Sinh vui vẻ, hạnh phúc và tràn đầy ân sủng Chúa. Em rất tiếc là chưa có computer để thường xuyên liên lạc với anh. Hy vọng lần sau có dịp sẽ tặng anh them một bài hát về quê hương Kontum. Xin cầu nguyện cho nhau.

Kính chào anh.

FX. Nguyễn Đ́nh Sơn, cvk68.

CVK62 REV Nguyễn Ngọc Tâm  USA

CHUYỆN VUI HỌC TIẾNG PHÁP

Nghĩ lại thuở CVK, chúng ḿnh học tiếng Pháp nhiều thật. Chắc các bạn có nhớ có những chữ Pháp đọc ra tiếng Việt th́ nghe chẳng thanh tao tư nào. Chẳng hạn khi ta học vocabulaire: “court là ngắn, long là dài, mou là mềm…” Nhân đọc Hồi Kư tựa đề “Đất Nước Tôi” (xb 2003) của Nguyễn Bá Can, thủ tướng cuối cùng của chế độ Cộng Ḥa, ông ta kể câu chuyện vui vui về kỷ niệm học tiếng Pháp của ông ở Trường Phan Thanh Giản, tỉnh Cần Thơ.  Để gợi nhớ những ngày tháng dùi mài tiếng Pháp ở mái trường thần yêu Chủng Viện cùng với các cha giáo và thầy giáo, bạn bè thân qúy, tôi ghi lại kỷ niệm của ông Nguyễn Bá Can để các bạn đọc cho vui. Sau đây là những gịng chữ đó ông Cần viết:

“Kỷ niệm thời trung học, cái tuổi học tṛ kể làm sao cho hết được. Nhưng tôi không quên được một chuyện vui trong ǵơ Pháp văn của năm thứ ba (tương đương đệ ngũ) do bà giáo sư Le Guezenec dạy. Lúc bấy giờ, thời gian 1944-45, quân Nhật đang chiếm Đông Dương. Hoa Kỳ giội bom Sàig̣n rất dữ dội, làm cho ṭan thể các trường trung học Sàig̣n phải đóng cửa. Trường tôi phải đón nhận các học sinh tản cư về Cần Thơ. T́nh thế nhường nhịn, trường nam sinh phải tiếp nhận hoc sinh trường Nữ Trung Học Gia Long.

Một hôm trong giờ học văn phạm Pháp văn, đến bài chia động từ mà vẫn chợt (dernière syllable) là “OUTRE”, bà thầy Le Guezenec gọi một nữ sinh chia động từ “RECOUDRE” (có nghĩa là khâu lai). Chị nọ đứng lên điếng người trong gần một phút, mặt chị đỏ hồng lên v́ qúa thẹn. đến khi bà thầy hỏi thúc quá th́ chị phải cất tiếng lên :”Je recouds, tu recouds, elle recouds, v.v…”Hoc sinh chúng tôi phá lên cười như vỡ lớp. Bà Le Guezenec hỏi tại sao cười th́ không ai dám giải thích khía cạnh tiếu lâm của câu chuyện. Bà bèn bảo nữ sinh này ngồi xuống và gọi một nam sinh chia động từ “REMOUDRE” (có nghĩa la xây lại). V́ anh ta là nam sinh lại chia động từ này: “Je remouds, tu remouds, il remoud, v.v…”nên cả lớp cười ầm lên một trận nữa. Bà Le Guezenec nỗi giận xách cặp ra về.”

Cô giáo xách cặp bỏ về th́ cũng như hồi học Tiểu Chủng Viện, có một vài cha giáo, thầy giáo khi giận học sinh là bỏ về, tụi tôi thường nói lại lại là cha “bẻ ṿ” = (bỏ về) rồi. Sau đó là cha Bề Trên Alexis đến giảng sấm truyền cự cho một tăng. Lại một lần nữa một cha giáo Pháp đến là một lớp 7B mới học tiếng Pháp. Học sinh ồn ào nói chuyện, cha giáo giận quá, la lớn “silence”, học sinh chẳng hiểu chữ silence mô tê là ǵ mà cứ tưởng phải lập lại (tập đọc tiếng Pháp đó mà), nên đứa nào đứa nấy nh́n cha giáo đồng thanh la lớn SILENCE. Cha giáo ngẩn ṭ te.

Cũng may mà chúng ta không phải học sách giáo khoa có câu “nos ancêtres sont des Gaulois”, như những thế hệ dân anh thời Pháp thuộc.

NNTâm CVK62

CVK64 VŨ VĂN QUƯ –VIỆNAM:

Mùa chay: "SỬA M̀NH" và "TÍCH PHƯỚC" chưa đủ . . .  (TRICH TIN VUI WEB)

Là một giáo dân nghèo và tật bệnh, khi đối diện với Mùa Chay, tôi cũng xao xuyến suy tư không ít để t́m ra cho chính ḿnh phương thức sống Lời Chúa trong Bốn Mươi Ngày đầy ư nghĩa này. Chợt tôi nhớ lại lần gặp gỡ một người bạn gái c̣n khá trẻ. Chị ta là một phật tử ăn chay trường từ lâu và không mấy khi ra ngoài giao thiệp. Nh́n chị cắt tóc ngắn ăn mặc đơn sơ giản dị, tôi buột miệng pha chút bông đùa:"Lâu không gặp, nay sao trông ra dáng chân tu dữ hè!" Thấy tôi vui vẻ không khách sáo, chị hỏi tôi như dấu trí:"Thế theo anh "tu" là ǵ nào?" Tôi trả lời thành nếp nghĩ: "Là tụng kinh niệm Phật. Là đọc kinh, là siêng năng đi lễ nhà thờ, chứ là chi nữa" Chị tủm tỉm:"Lại ra vẻ thánh hiền rồi. Rất giản đơn, tu là "sửa ḿnh" đấy anh ạ! C̣n nếu thêm "tích phước" nữa th́ hẳn thật là "đắc đạo"!". Ư nghĩa đơn sơ này liệu có dễ dàng như chị nói không nhỉ? Nghĩ lại tôi thấy chẳng dễ chút nào bởi đâu đó trong bộ nhớ c̣n sót lại. . .

Thánh Phanxicô Atxidi, khi Mùa Chay đến, thường nhờ người chèo thuyền đưa Ngài ra đảo xa, sống một ḿnh suốt Bốn Mươi Ngày Chay Tịnh với 2 ổ bánh ḿ đen. Khi bác lái đ̣ ra đón Ngài về để mừng Lễ Phục Sinh th́ nơi tay Ngài vẫn c̣n ôm khư khư 2 ổ bánh trong đó có một ổ bị bẻ mất đi một mẫu nhỏ. Điều này chứng tỏ thánh nhân khiêm nhường không dám ăn chay như Chúa Giêsu. C̣n ĐC cố Phaolô Seitz thánh thiện, giám mục Kontum, th́ lại có cách rất riêng của Ngài. Vào ngày thứ "Ba Béo" tức Mardi Gras, Ngài rửa "ống vố " (pipe) như một vơ sĩ rửa tay gác kiếm để ăn chay hăm ḿnh cho đến đêm lễ Phục Sinh. Trong suốt thời gian treo "ống vố", Ngài không ít lần mỉm phải cười một ḿnh, mỗi khi trong vô thức tay Ngài t́m kiếm vật dụng thân quen ấy, để tự chế nhạo cơn thèm thuốc của Ngài.

C̣n tôi, khi tâm hồn bị khủng hỏang bởi gia đ́nh xào xáo trắc trở đến bực bội, gắt gỏng, cau có và rồi đau ḷng, tôi cũng t́m một phương thức để "sửa ḿnh" trước những dằn vặt điên dại đồng thời để bồi bổ lại cơ thể đang đà xuống dốc thảm hại do tác động tâm lư xoáy buốt chán nản và do biến chứng của bệnh cũ tái phát. Được người bạn khuyên nhủ và chỉ vẽ tận t́nh chiêu thức "tuyệt thực" mà anh ta đă áp dụng để chữa lành cơn bệnh suy thận sau khi từ nhà tù Côn Đảo trở về. Theo anh, lương thực thực phẩm dễ gây ra cho cơ thể con người nhiều căn bệnh có thể dẫn đến nan y bất trị. Do đó mà đôi khi chúng ta cần phải thanh tẩy chúng bằng cách nhịn ăn chỉ uống nước trắng để gọi là rửa ruột và cũng để thách thức bản lănh cương trực trước những đ̣i hỏi thèm muốn nhục thể của xác thịt. Tôi đă quyết tâm với những biện pháp cụ thể để thanh luyện lại kể cà cơ thể lẫn tinh thần đang suy sụp. Trước tiên, tôi phải đi thật xa nơi mà cha mẹ tôi đang bán món phở béo ngậy và thơm phức lúc nào cũng như réo gọi, quyến rũ tôi. Thế là tôi ra đi tận măi nơi đồng ruộng khuất xa thành phố vài trăm cây số để kiên tŕ nhịn ăn trong thời gian một tuần theo sự khuyến khích hướng dẫn của bạn. Ngày đầu tiên sao tôi thấy cồn cào ruột gan đến ngă ḷng. Nhưng rồi lư trí khích lệ, giúp tôi trấn an được cơn thèm ăn đến quay quắt. Qua một ngày cơn đói càng khốc liệt dữ dội hơn, đầu óc như xiêu như đổ, trí khôn lao đao ră rời như chẳng c̣n chút sinh khí nào như bản chất vốn có của nó. Tưởng chửng đă bỏ ngang nhưng mỗi khi cơn đói giầy với cố "chiêu" một ngụm nước mưa trong vắt cùng suy nghĩ lời ĐTC Gioan Phalô II vẫn thường nhắn nhủ:" Với nỗi đau của ḿnh, mỗi một con người có thể cảm nhận và thấu hiểu phần nào nỗi đau đớn có tính chất giải thoát của Chúa Giêsu". Nhờ suy niệm Lời Chúa và cầu nguyện, tôi cũng vượt qua được ngày thứ ba tương đối dễ dàng để rồi đến ngày thứ sáu th́ tôi cũng an tâm xem nhẹ trước những đ̣i hỏi thiết yếu cho cuộc sống. Đến lúc đó lư trí của tôi đă có phần cứng cáp trở lại. Tâm hồn tôi thanh thản hơn. Trái tim cũng b́nh ổn không c̣n dồn dập vội vă tức tối mỗi khi hồi tưởng lại những giây phút như vỡ vụn. Thế nhưng cơ thể th́ năo nề gầy nhắt như con tép khô héo. Tuy vậy chỉ hai ngày ăn cháo và dần dần dùng thêm cơm, tôi lại vững vàng bước đi không c̣n chếnh chóang v́ hoa mắt, v́ đói ră. Thật đúng như lời ĐTC khẳng định trong Sứ Điệp Mùa Chay:"Ăn chay tốt cho thân xác, tốt cho tâm hồn".

"Sửa ḿnh" quả thật gian nan không giản đơn như ta tưởng hay như người bạn ăn chay trường khuyên nhủ. Bỏ một thói quen xấu, một hành vi chưa tốt sau khi đă "xét ḿnh", nh́n lại cái tôi " tro bụi" của ḿnh rồi nhất quyết "ăn năn hối lỗi" không một sớm một chiều là có ngay được mà c̣n đ̣i hỏi ư chị lực vững mạnh kiên định và nhất là trên hết phải "cầu nguyện". Bao nhiêu lần như muốn xiêu đổ ngă ḷng trước cơn thèm thỏa măn sự đ̣i hỏi thúc bách của xác thịt. Nhưng rồi do biết ḿnh hèn yếu tội lỗi trong quá tŕnh "nh́n lại ḿnh" đúng mức như Đức cố TGM Fulton J. Sheen phải thốt lên: "Ôi tội lỗi của tôi quá mức: mùi của nó xông lên tận Thiên Đường", mà ta nhận ra muôn vàn thiết yếu " hăy làm ḥa với Thiên Chúa". Từ đó ta yêu mến Chúa Cao Cả và Nhân Lành của ta hơn và giang tay cầu khấn với Ngài v́ "Nếu chúng ta không đặt hết tin tưởng vào Đức Kitô mà chỉ tin tưởng vào đời này mà thôi th́ chúng ta là kẻ đáng thương hại nhất trên đời này"(Thánh Phaolô). Mới đây ĐTC dậy chúng ta rằng: Mùa Chay như "là thời kỳ sốt sắng để tôi luyện tinh thần và để quảng đại phục vụ anh chị em". Như vậy "sửa ḿnh" hay"xé ḷng"và "cầu nguyện"hay" đặt hết tin tưởng vào Đức Kitô"hay"tôi luyện tinh thần" th́ chưa đủ mà c̣n phải "quảng đại phục vụ anh chị em". Mới đây khi nghe cuộc đối thoại giữa cha giám đốc Vietcatholic và chị Nguyễn thị Vinh, một giáo dân trẻ b́nh dị, trong đĩa CD Vietcatholic đă gieo trong tôi nhiều suy tư dằn vặt cùng sự cảm phục về sự "quảng đại phục vụ anh chị em" bị bệnh AIDS đang sống trong sự bỏ rơi của xă hội và có khi là của cả gia đ́nh. Chị đă cùng số anh em thiện nguyện khác sẵn sàng đi đến bất cứ nơi đâu khi có thông tin yêu cầu giúp đỡ bằng cả một tấm ḷng tận tụy hiến dâng. Và đêm qua thật bất ngờ và xúc động khi có một bạn trẻ đến nhà gửi cho tôi một số tiền nhỏ nhưng chan chứa ḷng yêu thương. Anh cho biết số tiền trên là của một độc giả Vietcatholic Network từ Mỹ nhờ tôi chuyển cho những người cùi trên Kontum mà tôi là người đă truyền tải thông tin và gieo cho họ sự rung cảm trước những con người nghèo đói bệnh tật bị bỏ rơi nơi rừng núi lạnh lẽo. Trước những nghĩa cử đầy ăm ắp ḷng quảng đại này mà tôi đă phải trăn trở. Vốn là người tàn tật mất sức lại ôm trong ḿnh nhiều chứng bệnh oái oăm và từ hai tuần nay, tôi bị chứng đau mắt cườm hành hạ. Sau khi tham khảo giá cả nơi bệnh viện mắt với nhiều giá khác nhau. Với kỹ thuật cao th́ giá tăng chóng mặt. Với kỹ thuật vừa th́ giá trung trung và với cách mỗ thấp nhất bằng tay th́ giá chỉ bằng hai phần mười so với giá cao. Dù được anh em bè bạn hỗ trợ đủ để trả phí trung b́nh nhưng sau nhiều ngày đắn đo và rồi tôi tự nghĩ:"tại sao tôi không vui vẻ chấp nhận mổ bằng tay để giữ lại phần chênh lệch dành lại cho những người anh em nghèo dân tộc mà một độc giả xa lạ nào đó đă động ḷng thương mến. Huống chi tôi đây đă từng nh́n thấy họ đau đớn rên rỉ, đă cảm nghiệm rất sâu nỗi cô đơn lạc lơng của họ trong xă hội này?" Thế đấy, " sửa ḿnh" hay " xé ḷng" và "tích phước" hay" quảng đại phục vụ anh chị em" chưa đủ mà c̣n phải tha thiết "cầu nguyện". Tôi sung sướng và hạnh phúc được làm con cái Thiên Chúa, Đấng Sáng Tạo nên chúng ta, hơn người bạn gái trẻ ăn chay trường trên kia chưa được hiểu biết mầu nhiệm kỳ diệu này. Và hôm nay vừa bắt đầu Mùa Chay, tôi tha thiết được dâng lời cầu nguyện:

" Lạy Chúa, xin cho con biết lắng nghe Lời Chúa trong Mùa Chay Thánh này, biết hy sinh từ bỏ ḿnh, biết tiết chế hành trang đời ḿnh trong phạm vi những ǵ là thiết yếu để không mang vác nặng nề trong cuộc lữ hành và xin cho con say mê "quảng đại phục vụ anh chị em" v́ hai điều răn" Mến Chúa" và "yêu người" chính là một. Amen."

Vũ Văn Quí  

CVK64 VŨ VĂN QUÍ, VIỆT NAM:

XIN HĂY LÀM “HẠT CẢI NƯỚC TRỜI”

Vạ những năm sau 1980, khi sống taị nông thôn và khi tôi đang bị khủng hoảng vơí môí t́nh không cân xứng mà gia đ́nh ngướ yêu đă ngăn càn cấm đoán không cho chúng tôi quan hệ chính thức minh bạch, nên chúng tôi thường có mặt vào đêm taị môt quán cà phê có chơi nhạc “sống” để tránh né sự soi mói của người thân. Khi gặp tôi với mái tóc dài bồng bềnh cùng đôi kiếng cận gọng đồi mồi ra vẻ “bụi đời trơ gan cùng tuế nguyệt”, nhiều người trong quán thường chọc ghẹo: “ Xin chào nhạc sĩ Trịnh công Sơn”. Và tôi cũng hay đùa lại: “Chẳng dám đâu! Tôi chỉ xin được “sống trên đời này cần có một tấm ḷng” như ông ta hô hào là đủ rồi”. Sau lời nói đó là một nụ cười ngạo nghễ đắc chí biểu lộ cái triết lư gàn gàn, thức thời của ḿnh và cũng để người đối diện tránh né soi mói, châm chọc hay móc họng.

Chắc chắn lúc đó tôi khao khát một tấm ḷng cần có sự “cảm thông” giữa người mẹ góa đă quá lo lắng đến hạnh phúc trong tương lai đối với con gái út đă lớn khôn và tự biết quyết định cuộc đời của ḿnh. Bởi khi thiếu thốn điều ǵ đó, ta thường hiểu ra tấm ḷng ấy tương quan đến sự thèm muốn vào thời điểm thích ứng tức thời lúc đó. Bởi tấm ḷng mà người nhạc sĩ tài ba này sử dụng không chỉ nảy sinh vào đúng thời điểm hoang mang, lăng đăng, bàng bạc trong chiến tranh mà c̣n mang đậm cái “mớ hỗn độn” tưởng chừng như siêu việt nhưng chỉ là sự khôn khéo trong cách dùng ngôn từ ít nhiều cần đào sâu mà nhiều người trẻ thời đó có mấy ai bận tâm suy niệm cho đúng nghĩa. Sau đó, khi sống được với nhau trong khắc khoải bồn chồn do cuộc sống vật chất thiếu thốn rồi th́ tôi lại cần có một tấm ḷng “sẻ chia” giữa vợ chồng với nhau sâu đậm để lao vào đời đang biến động rộng răi trong xă hội gần như ḷ ṃ lao vào đổi mới. Một cuộc bứt phá vừa lẫm chẫm hoang mang vừa tự rút tỉa kinh nghiệm trong cái lờ mờ ḅng bong không muốn đi vào quỷ đạo của thới đại đang nảy sinh. Trong cái biến vô định đó mà cuộc đời của tôi xoay vần theo. Tôi như người bơi trong biển mênh mông mà người lái thuyền cũng chẳng biết thuyền sẽ đi về đâu, về đâu. V́ vậy càng ngày càng xáo trộn từ vận hành nền kinh tế cho đến chuyển đổi tư duy văn hóa, gia đ́nh và xă hội. Nhức nhối thay cho những người thiếu may mắn như tôi. Kiệt quệ trong thân xác. Xói ṃn trong hồn điêu linh. Ṃn mỏi. Trông ngóng. Phiêu bạt. Và rồi cứ như kẻ lang thang phiêu bồng lăng du. Như hành khất rong chơi với nghề nửa vẽ nửa vời. Để một lúc nào đó, tôi chỉ biêt nhận được những “tấm ḷng nhân ái” chứ nào có hiểu được cho đi quí giá như thế nào. Như vậy, tấm ḷng khi này đă được hiểu theo một khía cạnh khác “xót thương”.

Tôi nhớ năm đó khi chuyển chỗ ở cách nhau khoảng chùng vài trăm mét cùng trên một con đường trải nhựa bằng phẳng. Tôi gọi một chiếc ba gác chở mướn. Khi nghe tôi dọn nhà, bác tài liền ra giá mà bác đă từng làm công việc này cho bao nhiêu người khác. Nên bác ta đứa ra một cái giá không mấy phù hợp cảnh đời lưu vong hành khất của tôi. Nhưng rồi anh ta cũng giảm bớt khi biết tôi chỉ có ít đồ dùng vừa xếp gọn gàng trên chiếc xe nhỏ thó của anh. Khi dọn đồ đạc xuống xong và khi thấy tôi lặc lè ngồi phía sau trên ghế phụ mon men bước lên hiên nhà mới thuê để hành nghề vẽ áo dài, bởi do tôi không đi bộ nổi trong phạm vi ngắn ngủi đă gieo vào ḷng anh sự sao xuyến nào đó, anh ta bèn tặng tôi món tiền chuyên chở như đă đồng ư. Tôi thật xúc động trước “tấm ḷng đồng cảm” ấy. Thế nhưng tôi vẫn chẳng vui chút nào khi nhận lănh món quà nho nhỏ này. Văn c̣n điều ǵ đó lấn cấn giữa cho đi và nhận lănh. Chưa thật trọn vẹn đối với người nhận. Không phải ít hoặc nhiều về của cải vật chất. Cũng chẳng phải cách người cho đi với một sự  bất đắc dĩ không đợi mong.  Phải chăng hằn chứa một chút mặc cảm, một tí khắc khoải hay một phút âu lo phiền muộn nào đó trong tim! Chắc chắn tôi không chê bai, không dè bỉu về những món quà mà ngay cả sau này tôi nhận được. Nhưng tôi chưa thực sự cảm nhận thế nào là cho đi sẽ hạnh phúc ra sao. Cứ thế tôi thao thức, xuyến xao. . .  

Cho đến một ngày, trên diễn đàn thân quen, tôi đọc được lá thư cám ơn ân huệ của một Việt kiều định cư tại Mỹ đă tạo điều kiện cho anh chị em cùi trên làng xa vắng Dakia, Kontum mừng Giáng Sinh với những mặt hàng thật “xa xỉ” như cá khô, như gạo, như mắm muối. Lá thư khiến tôi buồn vui lẫn lộn. Buồn tủi mang những xót xa khi mừng Chúa sinh ra không bằng vật ngon của lạ như thiên hạ mà bằng những “xa xỉ” của người nghèo lăn lóc bên lề xă hội lạnh căm, bên trong rừng sâu thăm thẳm, bên ngoài ḷng từ bi xả hỉ. Nếu không thế th́ làm ǵ mà Sơ Marie Laure Vinh phải cặm cụi viết những ḍng chữ mang tâm trạng lấn cấn của người được nhận như tôi để gửi đi hết tṛm trèm nửa ṿng trái đất. Nhưng cũng thật là vui khi c̣n người xa lạ ở một thế giới “tít mù khơi” biết mà sẻ chia trong khi vô vàn những người gần “xịt”, đă từng gắn bó một thời gian nào đó, lại ơ thờ lăng quên. Cái lăng quên lạt nhắt lấn cấn trong tấm ḷng nhạt phèo. Cái trớ trêu của muối không vị mặn ṃi đă lao xao trong tôi. Để rồi thôi thúc tôi đi t́m chút t́nh sưởi ấm ḷng người đơn côi của như chính tôi đây. Bắng với những số liệu chân thật qua điện thoại, tôi chuyển tải lên mạng trong niềm an ủi đợi mong cần một “tấm ḷng nhân bản” giữa những ngổn ngang đang dần mai một thành băng giá lạnh câm. “Quà Giáng Sinh trên Dakia”. Một chút ngân vang trong một nỗi niềm đă lắng đọng. Thăm thẳm tựa chiêm bao. Bồng bềnh rồi bềnh bồng tựa mây trôi lác nhác. Thắc thỏm như tàn lửa.  

Rồi có một ngày. Tháng ba. Tôi háo hức t́m về núi rừng. Hành trang mang theo là thân tàn ma dại. Là ngẫu hứng: cần một tấm ḷng nào đó ngổn ngang chưa định h́nh. Tôi hụt hẫng khi nghe gió núi bạt ngàn. Mầu xanh ngút mắt. Sự thầm lặng b́nh yên êm trôi sao nghe thân quen trong quá khứ dội về. Những gốc đại già cỗi. Búc tượng chân dung lên men thời gian. Tháp chuông vẫn ngạo nghễ thách thức gió mưa bụi mù và ư thức hệ. Mùi gỗ thơm đậm nồng ấm sắt son chung thũy như thá mạ bọn sâu bọ gặm nhấm. Nh́n xuống không gian phía dưới, thảm họa rồi tái tê khi những khoảng sân rộng biến mất. Xót thương cho một khung trời bao la tung tăng thuở nào. Sân chơi của môn thể thao vua năm xưa giờ này thú vị đến chua chát để bất đắc dĩ trở thành những cây cà phê vật vờ sống. Thật ngốc nghếch. Thật ngờ nghệch. Xót xa cho điêu tàn nhẫn tâm. . . Nghĩ mà đau, quá đau, đau thật là đau!!! Tôi rón rén trong hành lang dài hun hút. Sao hoang vắng đến lạ thường bởi trước đây tôi đă từng chạy, cười đùa huyên thuyên, vô tư ngắm trời mây phiêu bồng, cảm nhận cái hoang sơ chân chất với những tro tàn lăng đăng bay bay xà xuống ḷng chảo. Một tiếc nuối nhớ nhung cho tuổi trẻ hồn nhiên ngây dại. Một khát khao tự do bay nhảy tưởng khuất lấp bỗng ùa về thèm muốn tương tư. Một đêm mệt nhoài sau những nhồi xóc suốt mười lăm tiếng đường dài trơ trọi, lo lo sợ sợ cho cái bàng quang rệu ră, cho đôi chân cần điểm tựa để bước đi. Nhưng đêm cũng trôi nhanh. Ngày lại sáng. Tôi trờ tới nơi tôi đợi mong.          

Với dáng người thấp, khuôn mặt tṛn ra dưới nước da trắng cùng đôi mắt đen sáng lên sự linh hoạt, Sơ Marie Laure Vinh, ḍng Bác Ái Vinh Sơn, đă trên 80 tuổi ngơ ngác khi nh́n tôi: “Anh là ai vậy? Tôi đă lú rồi chăng?”. Làm sao có thể biết tôi là ai được nên tôi củng tự giới thiệu: “Con là người đă trao đổi với Sơ qua điện thoại để hỏi về những số liệu trên Dakia. Sau đó con đưa lên mạng và hôm nay gặp Sơ để cám ơn Sơ đă đáp ứng”. Nh́n Sơ suy tư, hồi tưởng với những nếp nhăn nhíu lại, tôi lúng túng và càng căm mến tinh thần phục vụ dấn thân gần suốt cuộc đời cho Chúa nơi những người anh chị em nghèo đói và bệnh phong cùi. Tôi chợt nhớ Lời Chúa dậy : “Ai muốn làm lớn hăy lên đầy tớ của anh em”. Tim tôi nhói lên khi cuộc đời của tôi củng đă trên 30 năm bị nhận ch́m trong đớn đau nhưng tôi vẫn c̣n may mắn hơn họ. Lúc này hơn bao giờ hết câu chúc phúc của Chúa vang vọng tận cơi ḷng sâu thẳm. “Phúc cho ai xót thương người v́ họ sẽ được Thiên Chúa xót thương”. Nên tôi rất dễ đồng cảm. Tôi như không muốn ở lại và đă vội vàng kiếu từ khi Sơ đă h́nh dung ra được tôi là ai qua bài viết mà anh Hiển thuộc giáo xứ Phương Ḥa, Kontum đă in ra và chuyển cho Sơ. Bỗng chốc tôi trao cho Sơ tờ giấy bạc mà mới đây một người bạn là cộng tác viên của Vietcatholic.net đă giúp tôi để vượt qua giai đoạn ngặt nghèo. Ḷng đầy ngạc nhiên và áy náy khi tôi nhận ra trong đôi mắt của Sơ mang chút lấn cấn của người mà tôi đă có lần trải qua. Nhưng rồi Sơ Marie Laure cũng chia tay tôi với lời an ủi chứa chan: “Cẩn thận! khéo té! Xin Chúa chúc lành cho anh!”.  

Khi chia tay ra về, tôi mới thực sự thấu hiểu lời khuyên Tin Mừng: “Điều ǵ con muốn người ta làm cho con, con củng hăy làm cho người ta đi”. Tiếp đó tôi ghé thăm Sơ Têrêsa Hương, ḍng Thánh Phaolô de Chartres, người phụ trách cùi rải rác nơi những làng người dân tộc Sêđang xa hun hút. Sau khi hiểu rơ những phức tạp do không được tập trung, do đường xá đầy thác ghềnh cùng những h́nh ảnh mất mát đau thương của bệnh nhân gần như bị bỏ rơi này, tôi không sao giữ được những ǵ cho riêng ḿnh nữa mà vô cùng cảm xúc sâu động sẻ chia và đă cảm nghiệm sự cho đi khi “T́nh yêu Chúa Giêsu thúc bách chúng tôi” như Thánh Phaolô đă tuyên xưng. C̣n ngày mai hăy để ngày mai lo.

Một chuyến đi xa xôi cách trở tự bản thân, với tôi là một thức tỉnh khi chẳng những nh́n thấy những mất mát đau ḷng nơi chốn đào tạo thuở xưa mà c̣n nhận ra cần phải có một tấm ḷng “yêu thương nhau như Thầy dă yêu thương anh em”. Sự thức tỉnh đang như lột xác thân để cố gắng biến đổi trong ơn Thánh Thần Chúa nhằm t́m cho ḿnh cần phải có một tấm ḷng như thế nào cụ thể minh bạch và thành thiện chứ không như mơ hồ, mông lung và tinh tướng mà cố nhạc sĩ họ Trịnh kia đă ca hát. Bỗng trên diễn đàn thân yêu một ngày mới đây, tôi nhận được tin vui bất ngờ thú vị khiến tôi sửng sốt và cũng gieo vào ḷng tôi một chiều kích nội tâm làm chao đảo nỗi suy tư đă hằn sâu trong tôi suốt vài chuc năm qua. Một cháu bé gái 13 tuổi người Việt đang học tại trường của nhà thờ “cấp tiến”(San Francisco). Cháu gái Việt này là một trong bốn đại diện cho các nhóm Bác Ái lên kêu gọi “tấm ḷng hảo tâm” của khán thính giả. Ba cháu người Mỹ đều vận động cho Nam Mỹ, Trung Mỹ và Người Vô Gia Cư tại Mỹ. Riêng cháu bé người Việt th́ dơng dạc phát biểu: “I’m presenting KMF. . .”  

Sau đó không mang mặc cảm cội nguồn như những đồng hương khác, bằng tiếng Việt, bé giới thiệu về tổ chức nhân đạo KMF viết tắt từ Kontum Mission Foundation với địa chỉ trang web: www.members.cox.net/llcvk/kmf/KMF2.htm , về quê hương Viêt Nam thân yêu của bé cùng những hinh ảnh người Thượng cùi Tây Nguyên nghèo đói mà bé in ra từ internet. Nhóm của bé có cái tên tự chúng chọn là “Mustard Seed” tức “Hạt Cải”. 

Ôi thật sự đây là tin vui mang chiều kích nội tâm sâu xa đáng để cho những người khác như chúng ta nghiêm khắc thức tỉnh. Tôi tự hào mà quên đi lời hô hào mang dáng dấp triết lư mơ hồ thiếu chiều minh bạch nhân ái để khẳng khái thay vào đó hướng đi tới định h́nh bằng câu châm ngôn sống: “ XIN HĂY LÀM “HẠT CẢI NƯỚC TRỜI”. 

Xin nhờ ai đó nhắn gửi lời tri ân của tôi đến cháu gái thân yêu nào đó đă giúp tôi trưởng thành trong nhận thức yêu thương để vào được”Nước Trời” dù tôi đă 53 tuổi, dù tôi đă lăn lóc vào đời trong giá buốt. Có thế, tôi mới thấy được lời mời gọi tha thiết của Chúa Giêsu từ khi Ngài bắt đầu rao giảng là “Anh em hăy sám hối, v́ Nước Trời đă đến gần”(Mt 4,17) cũng như trước khi Ngài về trời là “. . . Phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha thứ. Chính anh em là chứng nhân cho những điều này”(Lc 24,47-48). Để được theo Chúa Giêsu về trời, như bé gái “hạt cải” tí xíu kia, xin hăy làm “hạt cải lớn lên và trở thành cây, chim trời làm tổ trên cành được”(Lc 13,19b).

Saigon, thang 9/2004

Phêrô Vũ văn Quí, email: peterquivu@hcm.fpt.vn

CVK58-NGÔ XUÂN T̀NH, USA:

Bí tích

Bí tích là dấu hiệu khả giác nhờ đó con người đạt đến những thực tại bất  khả gíac.Giáo hội được định nghĩa là bí tích Chúa KitộNghĩa là nh́n vào giáo hội chúng ta cảm nhận được sự hiện diện của Chúa Kitộ

Đă có lần tôi nh́n vào cặp mắt của một thiếu nữ c̣n rất trẻ.Cặp mắt thật đẹp to tṛn như mắt nai tơ và long lanh ướt át.Tôi đă viết như thế nầy:
     Mắt em là bí tích
     Của t́nh yêu nóng bỏng
     C̣n nằm im bất động
     Luôn ướt át long lanh
 

Chỉ có ư diễn tả cặp mắt đẹp của thiếu nữ là dấu chỉ t́nh yêu nóng bỏng nếu có cơ hội bộc phát.Nhưng có lẽ chữ nghĩa đă chạm đến phạm trù linh thánh mất rồi.Cũng như những người CS dùng cụm từ cuộc " chiến tranh thần thánh" để mô  tả cuộc chiến tranh mà họ theo duổi.Không tin thần thánh. Nhưng lại dùng từ ngữ "thần thánh" để mê hoặc con người lao vào cuộc chiế n khốc liệt." Dù đốt cháy Trường Sơn cũng quyết giải phóng miền Nam". Nhưng thôi chính trị hạ hồi phân giải.

Hôm nay chỉ lan man về hai chữ bí tích.

Cái chết của DGM Casaigne, một gíam mục đă dâng hiến trọn đời cho người cùi và chết v́ bệnh cùi tại Di Linh đă khiến cho sinh viên Nguyễn viết Chung suy nghĩ.Rồi từ một bác sĩ Phật tử ông theo đạo Công Giáo. Xin đi tu ở tuổi gần 40 để trở thành linh mục phục vụ những người đau khổ thuộc ḍng Vinh Sơn. Như vậy cuộc đời của D/C Cassaingne là một bí tích t́nh yêu Chúa Kito có sức hút mănh liệt.

Cuộc đời của chị Monique bị bệnh cùi ở Congo cũng thế.Chị bị bệnh cùi lở lói, mất các ngón tay,tóc rụng nham nhở,mù cả mắt.Chị cầu nguyện với Chúa:Là một thiếu nữ chị cũng khát khao thèm muốn tấm thân ngọc ngà, ngón tay thon thả mềm mại,suối tóc dài êm ả, cặp mắt kiêu sa long lanh, với vành môi hồng mọng ướt.Nhưng tất cả những thứ đó Chúa đă lấy hết. Chỉ c̣n lại tâm thân lở lói, hôi thúi ghê tởm.Nhưng chị không hề than trách Chúa.Trái lại chị cảm tạ Chúa và sẵn ḷng dâng hết cho Chúa như của lệ t́nh yêu ngút ngàn.Như thế cuộc đời chị Monique là  bí tích về một t́nh yêu tuyệt diệu lạ lùng.

Cũng như nhiều  nữ tu trẻ dẹp, một số phục vụ những người cùi hay bị bệnh AiD vào giai đoạn cuối. Sao lại bỏ mất tuổi xuân xanh và sắc đẹp đi như thế?Câu trả lời đúng: Họ là bí tích của t́nh yêu dâng hiến cao vời mà Chúa Kito là đối tượng thu hút họCác linh mục tu sĩ nam đẹp trai học giỏi đủ đức tài cũng là những bí tích của t́nh yêu dâng hiến thật đẹp như thế.Nhất là đối với thế giới ngày nay,một thế giới tục hóa cao độ trong đó con người chạy theo vật chất thụ hưởng th́ bí tích của những giá trị dâng hiến siêu nhiên ấy càng đáng trân trọng bội phần.Giáo hội luôn luôn trân trọng những t́nh yêu bác ái Chúa Kito được thể hiện cụ thể nơi những người khổ đau kém may mắn.Sự phong chân phước mau mắn cho mẹ Terexa Calcutta là một bằng chứng.

Trong cuộc gặp gỡ giới trẻ của ĐGH Gioan Phao Lô II diễn ra tại Canada một hiện tượng rất cảm động xảy rạ. Một bé gái độ 10 tuổi được DGH đón tiếp. Em đă ôm hôn DGH.Khi đi xuống em khóc, nước mắt nhạt nḥa. Em là bí tích của một tâm hồn có đức tin mạnh mẽ rơ nét.Em khóc v́ cảm động bỏi em biết rằng ông già đau yếu bệnh tật đó là người đại diện Chúa Kitô. Giữa một xă hội bị tục hóa h́nh ảnh đó càng dẹp biết baọ và đám đông giới trẻ từ khắp bốn phương trời gồm nhiều quốc tịch khác nhau nhiệt thành vây quanh DGH cũng là bí tích của sức sống và niềm hy vọng của giáo hội và nhân loại hiện tại.Các em đang khao khát những giá trị linh thánh, siêu nhiên của tin mừng dẫn dắt họ đi, sống và xây dựng trong một  thế giới đang muốn nhận ch́m họ giữa nền văn minh vật chất băng giá thụ hưởng ích kỷ trộn lẫn những hận thù bạo lực, kỳ thị bất công.Niềm khao khát này sẽ cứu rỗi nhân loại.

Và chính DGH Gioan Phaolo II cũng là bí tích mănh liệt Chúa Kitọ Thế giới và nhất là giới trẻ nhận diện rơ giá trị bí tích nầy và họ sẵn sàng đi theo lời mời gọi của Ngài. Một vị giáo hoàng có niềm tin mănh liệt vào chân lư và dương cao ngọn đuốc hy vọng hướng dẫn giới trẻ và nhân loại đi theo lộ tŕnh cứu rỗi Chúa Kito loan báo giữa xă hội hiện tại.

Luôn luôn mọi người được nhắc nhở là nhân chứng hay bí tích của Chúa KitọNgười ta nh́n vào cuộc sống chúng ta để nhận biết Chúa KitọNăm nay là năm thánh thể.Đào sâu học hỏi về thánh thể cũng như chiêm niệm thánh thể để sức sống Chúa Kito thâm nhập vào chúng tạDdể rồi bí tích Chúa Kito nơi chúng ta dễ dàng tỏ hiện thoải mái hơn.Một cha giảng pḥng thuộc phái chiêm niệm đă chia sẻ kinh nghiệm như saụHằng ngày cầu nguyện tự phát, nghĩa là tâm sự với Chúa bằng câu ngắn ngủi để nhớ đến Chúa trong nhiều t́nh huống: môi trương lao động, ở nhà ngay cả khi nằm trên dường.Thí dụ câu: " Lạy Chúa con biết Chúa hằng yêu con và nghe lời con xin."Dừng lại trong phút chốc để hướng ḷng lên với Chúa và từ sâu thẳm con tim thân thưa với Chúa như thế.Nhiều lần như thế trong ngày.Cố gắng tăng dần mỗi ngày.Hôm nay nhiều hơn hôm qua và sẽ ít hơn ngày maịKết quả là chúng ta ngày càng kết hợp với Chúa.Lời Chúa, lời ta cầu nguyện với Chúa sẽ biến đổi chúng ta thành bí tích của Chúa Kito ngày càng nhiều hơn.Những khoá tĩnh huấn linh thao cursillo tham dư viên thường đối diện với Chúa trước thánh thể để tự hỏi ḿnh mang Chúa Kito trong ḿnh được bao nhiêu.Giây phút đó thật cảm động.Đối diện với Chúa để được nghe Chúa nói với ta và ta tâm sự với Chúa.Cómột câu chuyện tiếu lâm thế nầy:Sau giờ học hỏi một học viên mất chiếc xe đạp. Anh ta kêu lên: Anh Kito nào ăn cắp chiếc xe đạp của tôi rồi. Một câu tiếu lâm trái khoáy.Nhưng nghĩ lại vẫn là một cảnh tỉnh. Là bí tích Chúa Kito tại sao lại hành động như thế.

Bây giờ xin sang hàng ngũ linh mục.Mức độ bí tích Chúa Kito nơi linh mục càng phải mạnh mẽ hơn. Bởi v́ cuộc sống tu tŕ giới thiệu cho tha nhân những giá trịlinh thánh, những đặc sủng vốn sung măn nơi giáo hội mà linh mục được thừa hưởng chia sẻ một cách đặc biệt, Nhưng bây giờ xin nh́n lại một vài trường hợp cụ thể để rút kinh nghiệm.

Trong một lễ cưới linh mục chủ tế ôm đàn ghita hát bài hát mà chính ngài sáng tác rồi mới bắt đầu giảng.Sau đó trong tiệc cưới ngài giữ vai tṛ MC.Linh mục MC tỏ hết linh hoạt để cho tiệc cưới vui nhộn.Khi giới thiệu cô dâu chú rể thực hiện nghi thức cắt bánh và mở sâm banh cho chén giao bôi, linh mục MC hướng dẫn cô dâu chú rể hôn môi thật mùi mẫn.Bày đi bày lại măi.Rồi cuối tiệc cưới có khiêu vũ. Linh mục MC kêu gọi khách dự tiệc tham gia thật hào hứng. Ngài nói rằng hôm nay cha cũng sẽ xổng chuồng  một bữa. Nghĩa là tham gia nhảy cho vuị

Trong một tiệc cưới khác  ba linh mục trẻ được mời lên giúp vuị Các ngài hát bài hát t́nh tứ nhưng các ngài đă đổi lời mới. Bài ca có từ như thê này:" Cha cứ hẹn nhưng cha đừng đến nhé".

Lại trong một đêm văn nghệ một thầy sáu sắp làm linh mục giới thiệu một thầy sáu bạn như thế nầy: Thầy X đẹp trai c̣n độc thân, nếu cô nào c̣n độc thân xin đăng kư.

Xin có những nhận xét mà chính tôi chứng kiến chứ không hề bịa rạNếu cha chủ tế đừng ôm đàn ghita hát bài ngài đă sáng tác để khai mào bài giảng chắc là tốt hơn. Bởi v́ lời Chúa trong phúc âm hay hơn nhiều.Rồi khi nghe bài hát" cha cứ hẹn nhưng cha đừng đến nhé" tôi và các thính giả chỉ nghe lời t́nh tứ cũ trong bài hát: Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé rất mùi mẫn. Bởi v́ bài ca thuộc loại nhạc t́nh rất ăn khách nên lời ca ai cũng thuộc rồi.Những lời t́nh tự của đôi nam nữ yêu nhau nồng thắm. Như thế cha mà hóa thân kiểu nầy chắc chết quá.

Tôi nghĩ những linh mục trẻ kia có ư hướng tốt. Các ngài nghĩ rằng cần hành động tươi trẻ như thế mới hợp trào lưu giới trẻ và dễ tiếp cận gần gũi họ hơn. C̣n nếu như đạo mạo già nua sẽ làm cho giới trẻ xa ḿnh. Nhưng theo tôi những lo lắng như thế là sai và nhiều khi có phản ứng ngược.

Thực vậy trong xă hội cá nhân chủ nghĩa vật chật thụ hưởng nầy lớp trẻ đang khao khát những thứ mà xă hội tục hóa không cho họ được.Đó là những giá trị siêu nhiên linh thánh, những lư tưởng cao đẹp mà xă hội nầy đă đánh mất.Trong cuộc sống vật chất thụ hưởng thừa mứa họ đang mệt mỏi.Họ khao khát những thứ ǵ trong trắng, hy sinh phục vụ,những giá trị siêu nhiên linh thánh. Những cái đó chính linh mục phải cho họHo. không cần bày vẽ ǵ thêm về cuộc đời trần tục nầy nữa. Thừa quá rồi. Chúng ta nh́n vào cuộc đời DGH Gioan Phao lo II th́ biết.Ngài la một ông giá đau yếu bệnh hoạn. Tại sao hàng hàng lớp giới trẻ chạy theo ngài để nghe ngài giảng thuyết, để học hỏi ngài, để mong thực hành những lời ngài chỉ bảo.Bởi v́ ngài cho họ những ǵ mà họ khát khao thiếu vắng.Cho dù khi c̣n trẻ Ngài cũng can đảm giới thiệu cho giới trẻ lộ tŕnh mà Chúa Kito đă đi quạCon đường yêu thương hy sinh phục vụ tha nhân trải qua những khổ giá.Nó khác hẳn con đường ích kỷ chỉ biết t́m kiếm cho bản thân.Dĩ nhiên ngài khoan dung hiền ḥa tha thứ và rất dễ yêu thương gần gủi.Chính lối sống đó thu hút giới trẻ.

Chúng ta có thể tóm tắt: Linh mục ḥa nhi bất đồng.Ḥa nhập với giới trẻ để gần gủi hướng dẫn họ đi theo con đường mà Chúa Kito muốn họ đị Nhưng không thể đồng nhất với họ được. Xin các linh mục đào sâu tu luyện về đạo đức để là men của thúng bột trần gian.Mong rằng ảnh hưởng thế gian đừng làm nhạt đi muối nơi con tim linh mục.Mang trong ḿnh Chúa Kito linh mục có nội lực thâm hầ.u kéo thế nhân lên chứ không để cho thế nhân kéo xuống. Bằng cầu nguyện yêu thương thông cảm xin giúp linh mục chu toàn sứ vụ cứu rỗi nhân loại.

Và chính giáo dân cũng phải nhận diện đúng giá trị linh mục ở đâu để giúp đặt đúng linh mục vào nấc thang giá trị căn bản đích thực nội tại.Linh mục thừa tác Chúa Kito đem ơn cứu rỗi cho nhân loại qua cuộc đời tận hiến hy sinh phục vụ

Đă có lần tôi phàn nàn với các cha thân quen rằng tại sao các linh mục tuyên uư lại thích mặc áo nhà binh, hănh diện với lon úy tá trên vai áo.Đó là những hănh diện vong thân. Chiếc áo chùng thâm bạc màu của linh mục có giá trị hơn áo ông tướng. Nếu nghĩ rằng mặc như thế để dễ phục vụ th́ đúng. C̣n hănh diện là saịNhững nhận định trên đây mong rằng đừng bị cho là " dạy đời" đụng đến các bậc làm thầy. Chỉ một ước nguyên sâu thẳm rằng thiên chức linh lục ngày càng thăng tiến để mưu ích cho nhân loại.

Ngô xuân Tịnh

CVK64 VŨ VĂN QUÍ, VIỆNAM:

Hăy vững tin, ta luôn măi bên con!

Qua diễn đàn thân quen, tôi nhận và đọc đi đọc li câu chuyn k v ơn gi của mt linh mc để c t́m ra cho ḿnh một li gii đáp khi đang phi đối mt vi mt t́nh hung làm tôi áy náy dầy ṿ sut c tun qua.

Vị linh mục, ngướ Canada gốc Pháp, hiện là cha sở cuả một xứ đạo thuộc vùng New England. Trước kia, cha mẹ ngài ly dị khi ngài vưà xong bậc trung học. Buồn v́ cảnh đổ vỡ của các đấng sinh thành, ngài gia nhập hải quân Mỹ để có điều liện tiếp tục theo học. Khi xuất ngũ, ngài được nhận vào Đại Học Arizona theo ngành Truyền Thông. Thờ gian này, ngài làm phát ngôn viên cho chương tŕnh Sport cuả đài Truyền H́nh địa phương. Ngoài ra, ngài c̣n viết báo cho giơí trẻ YMCA. Những năm ở Đaị Học, ngài có một cuộc t́nh rất đẹp tưởng sẽ đi đến hôn nhân vơí ngướ bạn gái quen nhau từ lúc c̣n ở Trung học. Nhưng rồ người yêu là con một nên không muốn rờ gia đ́nh để đi xa. V́ thế, trái tim của cả hai như rướm máu sau lần gặp gỡ vào mùa hè năm đó. Ngày nhận được thiệp thông báo tin vui của người t́nh cũng là ngày mẹ ngài vào bệnh viện. Taị đây bác sĩ đă khám phá ra chứng bệnh hiểm nghèo cuả bà và cho biết bà sẽ không c̣n sống được bao lâu nữa.

Một hôm, vào nhà thương thăm mẹ cùng với người anh sinh đôi lớn hơn cha 25 phút đồng hồ và người em gái nhỏ hơn ngài 3 tuổi. Người anh và người em gái đă lập gia đ́nh vài năm trước đó. Mẹ ngài th́ thào hỏi trong nỗi lo lắng chung của những bà mẹ:

- Con sẽ làm ǵ vơí đời con?- Nh́n anh, em rồi nh́n mẹ, nửa đùa nửa thật, ngài trả lời:

- Con sẽ đi tu làm Linh Mục, sẽ đi truyền giáo bên Phi Châu...

Mẹ ngài ưá nước mắt vui mừng. Để thực sự làm vui ḷng mẹ và cũng để t́m hiểu ơn gọi, rời bệnh viện, ngá ghé thăm một cha già gần đấy. Trong cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, ngá nhờ cha già giơí thiệu nơi nạ đó để thực hiện ư định tốt đẹp của ḿnh. Vị cha già không tin chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú cho mâư. Nên cha đă hỏi với nỗi ngờ vực:

- Không c̣n ǵ để anh chọc gheọ tôi nữa sao?
- Ngài cướ vui vẽ đáp:
- Cha nghĩ ngướ lớn tuôỉ như con đi tu không được sao cha?

Nhưng vị cha già cảm nhận ra được phần nào sự chân thành của người đối diện, nên cha vội chống chế:

- Không, không, không phải vậy.- Vừa nói tay cha vừa viết địa chỉ cuả Ḍng Phanxicô cư ngụ gân đâư. Cầm mảnh giâư trên tay, ngài vui mừng chạy xe thẳng đến nhà Ḍng chiêù hôm đó.

Ḷng rộn ră ngài ngố ch pḥng khách như người ngi trên đống la bng cháy. Cha Giám Đốc nhà ḍng tiếp chuyn rí ngài dùng cơm ti và li qua đêm. Trớ đêm cuôí thu, mưa lác đác nh lạnh. Cha B Trên bo ngài ha đi mt ṿng quanh tu vin và dng la ct đèn thứ 5 để suy nghĩ và cầu nguyện rố sau đó tr la pḥng khách báo cho cha giám đốc biết ư định cu ngài ra sao. Dươí ánh đèn đêm, ngài thong th bước trong mưa, vưà đi vưà câù nguyn xin Chuá cho ngài được b́nh an trong Thn Khí của Người, dù m ngài đang đau đớn trên giường bệnh, dù t́nh yêu của ngài va rụng v xót xa, dù cho tương lai ca ngài phía trước goi mi sáng sa . . . để mà chọn lưạ lư tưởng cho đớ ḿnh.  

a ướt làm cp mt kiếng nḥa theo. Nên lôí đi tr lên mp m. Vô t́nh ngài đụng phi tượng Thánh Tâm Chuá Giêsu thật ln bên cnh ct đèn và đó cũng là ct đèn th 5. V́ đụng mnh nên mắt kiếng văng tung xung đất. Ngài kh khong đi t́m đôi mt y trên lôí đi sỏi đá nhưng vn bit tăm. Và ri khi đứng lên, tay ngài s phi Trái Tim Chuái bc tượng. Bt ng thay, khi cúi xuống ngài thâư đôi mt kia nm chơ vơ trên mặt đường. Ngước nh́n lên sau khi đă đeo cp kiếng cn dy cm, ngài thâư tay Chuá như đang ch cho riêng cá nhân ngài Trái Tim ca Người. Gc đâù dươí chân Chuá, trong cơn mưa đêm thm vạ da tht, ngài vô cùng xúc động và cm nhn được niềm vui sướng như được thánh hóa trong ơn gi. V pḥng, tm rưả xong, ngài trở laị pḥng khách để gp cha giám đốc như đă hn. Ngài vui mng trinh ba ư hướng cao cả cu ḿnh.  

Sau đó ngài xin nhp Đại Chủng Vin Saint John. Trong khi chờ nga phong chc th́ m ngài qua đớ. Ḷng tan nát, ngài trở v an táng m tn bên California. Và ri ngài chn nga Chủ Nhật Kính Ḿnh Maú Thánh Chuá để dâng l m tay. Hôm đó, trong Thánh Đường có đâ đủ gia đ́nh, bà con, bn bè tham dự. Trên Bàn Thánh nh́n xung, ngài thâư thiêú h́nh dáng người m thân yêu cu ḿnh. Mt ngài bng m đi v́ cm xúc dâng trạ khi nghĩ đến t́nh yêu thương và ḷng khát khao vui mng ca người m ngay khi ngài ngỏ ư dn thân vào ơn gi. Trên Bàn Th một cuốn nht kư nh ca người mẹ thân yêu đă c gng viết cho ngài trong nhng nga cuôí đớ. Bà căn dn chỉ được m ra trong nga ngài dâng Thánh L đâù tiên. Và khi m ra, mt ngài m lệ và chỉ c̣n đọc thâư hàng ch ng nghiêng, yêú t: "Con ơi, hăy vng tin, ta măi bên con!". Đă 7 năm trôi qua, cun nht kư nh nhn và du yêu đó luôn được vị linh mục này trnh trng đặt trên bàn làm vic ca ngài như để nhắc nhở ngài vững tin và hăng say dn thân vào cuc đời mc t mà ngài đă chn la sau khi đă để li sau lưng nhng điu tưởng chng như khó mà ct đứt bi nó gn lin vi ḿnh suốt c mt chng đường dài mà không mt ai không thương mến, núi kéo, gn bó.

Câu chuyện v ơn gi huyn nhiệm và li nhn nh: “Hăy vng tin, ta măi bên con!” ca người m nhân hậu trên đă cho tôi liên tưởng v nhng câu kinh thánh trong thánh l ch nht XIII thường niên. “Con chn có hang, chim tri có t, Con Người không có ch ta đầu” hay “Cứ để k chết chôn k chết ca h “ hoc “Ai đă tra tay cm cy mà c̣n ngoái lại đằng sau, th́ không thích hợp vi Nước Thiên Chúa”.  

Càng suy gẫm Li Chúa như trên cùng với s diu k ca ơn gi đối vi v linh mc n, tôi càng cm thy tôi yếu đui, nh mn và ích k khi không đi thăm được mt người bnh nghèo mà người này đă đến thăm tôi và cùng tôi cầu nguyn xin Chúa Thánh Thn ban ơn cha lành bệnh tt cho tôi. Sau khi đă t́m li được s cân bng trong ni tâm cũng như cm nhn “cái tôi” ươn hèn yếu đui ca ḿnh, tôi nh mt thành viên khác trong nhóm cầu nguyn ch tôi đi thăm người bnh nghèo b rn độc cn y. Khi đến nơi tôi mi thy hoàn cnh ca anh ta tht s đáng kính trng v́ nơi anh ta như mt cái hang chn ti tàn, khut lp ct nh trên mt miếng đất nh ca một nghĩa trang c̣n hoang vu râm rp trong c. Nghĩa địa này thuộc ḍng tc bên vợ anh ta. Nh́n căn nhà hoang tàn vi vách lá đă bong tróc đến kinh ngc mà anh ta trú nhờ, có th ví như anh ta “không có ch ta đầu”, như “con chn không có hang” và như “con chim không có t” mà tôi cm thy ḿnh tht có li vi người đă v́ ḷng “mến Chúa yêu người” mà không qun ngi ḥan cnh nghèo khó ca ḿnh để đến thăm tôi cùng dâng lên Thiên Chúa câu kinh cha lành. Và khi biết c ba cháu con anh không có điu kin hc hành đàng hoàng mà ch được hc theo “lp t́nh thương” ban đêm trong đó cháu gái ln ca anh sp sa chu phép Thêm Sc, nhưng không có tin để đóng góp t chc mng l, tôi đă li nghe được Li Chúa nhắc nh: “Chính anh em hăy cho h ăn”. Để chia s hoàn cnh cùng bnh tt và nghèo đói vi nhau, tôi đă nhường phần thuốc men ca tôi cho cháu được tham dự vào ngày mừng l lănh nhn bí tích ca Thn Khí Chúa.

Quả vy, như Thánh Phaolô khuyên dậy: “Nếu anh em sng theo xác tht th́ anh em s chết; nhưng nếu nhờ Thần Khí, anh em s dit tr nhng hành vi ca con người ích k nơi anh em, th́ anh em sẽ được sng”(Rm 8, 13). Chính v́ thế mà tôi hiu rơ sâu xa li bà Chiara Lubich, người sáng lp phong trào Focolare, chia s và xác tín: “Tôi ch chiêm ngắm và sng Li Chúa”.

Từ đó, mà tôi tha thiết dâng lên Chúa lời nguyn cu tha thiết

“Lạy Chúa, con đây là thành viên của nhóm cu nguyn trong giáo x. Xin cho con biết c gng vượt qua nhng khó khăn xác tht, nhng ràng buc vt cht để hiu được rng chiêm nim, cu nguyện chưa đủ mà phi sng chan ḥa chia s vi tha nhân như Chúa đă dy: “Vy tất c nhng ǵ anh em mun người ta làm cho ḿnh, th́ chính anh em cũng hăy làm cho người ta” như thế”. Amen

Giáo xứ
Tân Hưng, Saigon, 26/06/2004
Email: peterquivu@hcm.fpt.vn

Phêrô Vũ văn Quí

CVK64 VŨ VĂN QUÍ, VIỆNAM:

TIẾNG KHÓC CỦA THIẾU PHỤ

Buổi sáng, trời mát du và nng nh ươm vàng sau cơn mưa đêm trước. Khi đang mi mê đọc bài báo trong ct “thi s và suy nghĩ” trên t nht báo ni tiếng ca thành phố, bng tôi nghe tiếng khóc ca mt thiếu ph. Âm vang ca nó nghe nhc nhi, ai oán và tức tưởi. Âm thanh khác l! Không phi ca người quen trong xóm bii đây, đôi khi cũng có nhng trn u đả ri lôi kéo nhau ra đường chi ra ca một vài câp v chng thường ghen tuông.  

Tiếng khóc thúc gic tôi vi bỏ tờ báo xung, đứng lên liu xem vic ǵ xy ra vào mt bui sáng đẹp tri như thế này. Người thiếu ph c̣n rt tr va khóc va phân trn vi my đứa tr nơin nhà mà ai ai trong xóm cũng đều ngán ngm bi v́ nhng “thành tích” đă xy ra nơi căn h “ni đ́nh ni đám” y. Ch ta khng định là my đứa cháu trong cơ ngơi này đă dàn cnh ri ly đi ca ch ta s vn cn con mà ch dùng để mua “ve chai” kiếm cơm hng ngày.

Thế nhưng v́ ch ta không bt “tận tay day tn mt” nên chng ai trong căn nhà y cho rng điu ch nói là đúng. Do đó, tôi cũng cm thông được s vic, mi ch li gn nhà ri nh nhẹ với my cháu nh: ”Các cháu không thy ch ta khóc lóc thảm thiết khi b mt mt khoản tin mua “ve chai” rt nh y sao! Thôi th́ cháu nào l ly th́ cũng nên trả li cho ch đi, chú s thưởng món khác vy.” Va nói xong, người đàn bà là bà nội ca các cháu lên tiếng sang sng bin minh và c̣n đả kích không khoan nhượng:         

“Tôi đă lc tung qun áo ca chúng rồi nhưng ch thy đồng bc nào. Ch ăn nói h đồ, vu khng chúng l liu đấy. Tht oan sai cho chúng”. Tôi quá hiu nhng un khúc trong gia đ́nh có mt không hai trong con hẻm này nên cũng khng khái đối cht: “Chúng đâu d dàng để cho d́ phát hiện ra! Nhưng tôi tin rng ch này nói thc ḷng v́ nước mt ca chị ta không phi là din kch, đóng tung, khi mà ch ta đă chưa đủ kinh nghim đối đầu vi nhng ma mánh ca con hm này”. Ri tôi quay sang ch v v:  

“Thôi chị cũng không nên quá đau khổ để ri ut c ch v́ nhng đứa bé quá nghch ngm, vô giáo dc y”. Nhưng chị ta vn thn thc hơn khi s phi nói sao đây vi chng để không b mt trn đ̣n nh t v́ s lóng ngóng ngu mui ca ch. Đến lúc này, tôi chợt nh li Chúa vang rền bên tai: “Chính anh em hăy cho h ăn”. Tôi vi mi ch vào nhà và an i chị đôi chút: “Âu cũng là kinh nghim sng khi mi bươn chi vào min đất l lm này”.

Với tôi, nhng người hành ngh mua “đồng nát” đa số t min Bc vào và ch nghe giọng nói “đặc st bc k rn” cũng đủ để khng định rng ch ta b nhng đứa “nhăi ranh” này đánh mt qu la tht ngon mc. Càng nghĩ càng thy thương tâmn và ri Li Chúa:”Chính anh em hăy cho h ăn” đă khiến tôi móc tiền gi chị chút đỉnh xoay s trong nhng lúc nh nhàng. Lin đó, mt vài người trong hm dă chứng kiến t đầu cũng đồng cm và không ngn ngi chia s vi ch chút ít để vực ch dy. Trước nhng khon tin nho nh bt ng nhưng đầy ḷng trc n, chị cũng bớt đi nc n và c̣n ha vi tôi s c gng hoàn tr li khi cuc sng cho phép. Thế ri ch nín thinh và dn chiếc xe đạp cũ mèm ra đi vi ánh nh́n cm ơn và chân thành như ch dâ ha.

Tôi vừa mong ch gp may va chua xót với nhng suy tư c̣n đọng li. Quá kh và hin ti c xoáy but đến ni hoàn cảnh trong quá kh như hin rơ nơi đây. Tôi đọc li đon kinh thánh theo thánh Luca. “. . . Ngày đă bt đầu tàn. Nhóm Mười Hai đến bên Đức Giêsu thưa Người rng: “Xin Thy cho đám đông v, để h vào các làng mạc nông tri quanh đây, t́m ch tr và kiếm thc ăn, v́ nơi chúng ta đang đây là nơi hoang vng”.

Và hiện ti nơi tôi đang sng đây có khác chi đâu. Hoang vng nn văn minh t́nh thương. Hoang vng lương tâm con người đích thc. Đúng như ĐTC Gioan Phalô II dậy d trong chuyến thăm Thy Sỹ mi đây:”. . . Ngun mch đích thc làm cho con người tr nên cao c “chính phẩm giá không th phá b ca con người”. y thế mà khi m li trang báo mới sáng nay, tôi git ḿnh vi nhng câu ch ni da gà, rợn tóc gáy: “Cho đến nay, nhiều k phm ti tham nhũng, đục khoét công quĩ, làm giu bt chính mà vn sống nhn nhơ ngoài ṿng pháp lut, m thân ph́ gia, giũa lúc nước c̣n nghèo, dân c̣n khổ th́ cái bt công, nghch lư này càng thêm nguy nan trm trng, càng gây bất b́nh trong nhân dân”(Trn Quc Khi).  

Rơ ràng, với nhn định chân tht và nhức nhi như trên th́ nơi chúng ta đang đây là nơi hoang vng t́nh thương yêu, “phẩm giá không th phá b ca con người”. Cũng như trước kia, khi thy đám dân này đang trong t́nh trng đói l, Chúa Giêsu không th nào làm ngơ. “By giờ Đức Giêsu cm ly năm cái bánh và hai con cá, ngước mt lên tri, dâng li chúc tụng, b ra và trao cho môn đệ để các ông dn ra cho đám đông. Mi người đều ăn, và ai nấy được no nê. Những miếng vn c̣n tha, người ta thu li được mười hai thúng”.          

Quả tht vy, chính Chúa Giêsu là Đấng làm cho con người được no tha, được tràn đầy viên măn. Người không chỉ giải quyết cái đói v phn tâm linh: ”Người nói vi h v Nước Thiên Chúa” mà c̣n lo cho họ v mt th lư: ”Cha lành nhng ai được cha lành” và “Mi người đều ăn và ai ny đều no nê”. Trước t́nh người, t́nh yêu thương vô b bến ca Chúa và trước hoàn cnh sng hoang vng hin ti, tôi tha thiết hơn bao gi hết mỗi người trong tng cng đ̣an nơi ḿnh sinh hot biết “lng nghe” Li Chúa hi thúc dậy bo để có th tr thành “tm bánh b ra” và được trao ban cho anh chị em ḿnh một khi dám bc ra khi cái tôi ích k hp ḥi, cái tôi tham quyn c v, cái tôi vô tâm giữa lúc nước c̣n nghèo, dân c̣n kh, tha nhân c̣n b chà đạp và người đau m c̣n b lăng quên.

Xin mượn li chia s chân thành và thc tế ca ông Mahatma Gandhi vi các vị thừa sai khi h sang n Độ rao ging Tin Mng để khát khao nói lên tâm nguyện trong cuộc sng thc ti như sau:         

“Hăy để cho đời sng các ngài nói với chúng tôi như đóa hoa hng không cn ngôn ng mà ch đơn sơ để cho hương thơm ca ḿnh lan ta. C người mù không nh́n thy hoa hng vn ngi được mùi thơm ca nó. Hăy để chúng tôi nghĩ ti s cao c ca nhân dân ca các ngài khi họ ta hương thơm đời sng. Đối vi tôi, đó là tiêu chun duy nht. Tt cả những ǵ tôi mun h làm là sng đời Kitô hu ch không phi chú gii nó”. Hơn thế na, tôi xin dâng lên Chúa lời cu nguyn ca c ĐHY John Henry Newman mà Mẹ Têrêsa thành Calcutta vẫn tng tha thiết cu khn:

“Lạy Chúa, con xin chúc tụng Chúa bng phương cách mà Chúa ưa thích nht là làm gương sáng cho nhng người chung quanh.         

Xin Chúa giúp con rao giảng v Chúa không phi bng li nói nhưng bng vic làm, bng sc mnh thu hút bởi nh hưởng d thương ca nhng ǵ con làm, bi chng c trn vn nht ca t́nh yêu mà tâm hồn con luôn hướng đến Ngài. Amen.

văn Quí, email: peterquivu@hcm.fpt.vn

CVK64 VŨ VĂN QUÍ, VIỆNAM:

SỨC MẠNH CẬY TRÔNG

Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần lá thư của chị. Vẫn măi trào dâng một cảm xúc linh thiêng thần thánh. Tôi run rẩy trong khát khao. Tôi bàng hoàng trong niềm cậy trông mà chị đang truyền vào cơ thể ṃn mỏi rệu ră của tôi. Tôi rưng rưng như chính tôi qú dưới chân Mẹ.

“ Anh thân mến, 

Hôm nay vào lúc 5 giờ chiều , giờ địa phương, đài phát thanh loan tin Đức Mẹ hiện ra tại một nhà thương gần nơi em ở. Em vội vă đóng cửa tiệm về nhà để cùng các em đến t́m hiểu thực hư ra sao. V́ trời mưa khá nặng hạt nên sau 45 phút lái xe em cũng đă có mặt tại bệnh viện. Vô cùng xúc động v́ Đức Mẹ thực sự đă hiện ra, anh ạ! Uy linh và mầu nhiệm! Em đă chứng kiến bằng chính hai con mắt trần của ḿnh. Trên khung kính của tầng ba, Đức Mẹ bế Chúa Con đứng uy nghi trên tầng mây trắng. Rơ nét trinh nguyên. Lộng lẫy và sáng láng. Vầng hào quang rực rỡ tỏa chiếu lung linh một khỏang không gian trong đó h́nh Mẹ và Hài Nhi bật sáng. Dù mưa như xé buốt, dù đêm đă tràn về nhưng em vẫn chạy đến úp mặt vào bờ tường mà phía trên cao là h́nh ảnh nguyên vẹn. Một sức hút kỳ diệu mănh liệt làm em chóang váng sây sẩm. Em khóc trong rung cảm mănh liệt mà chưa một lần nào đến với em trong đời. Em ấp úng gọi tên Mẹ khi ngước nh́n lên cao và xin Mẹ ban ơn lành cho anh khỏi mọi bệnh tật cùng những người thân yêu khác. Sau đó vẫn trong nước mắt em lần hạt Mân Côi và cất tiếng hát: “ Lạy Mẹ, xin an ủi chúng con luôn luôn ….”. Và rồi mọi người đứng quanh đó cùng đồng thanh hát vang với cả ḷng chân thành sốt sắng tột cùng. Em ra về, tâm hồn và ḷng trí hân hoan tin tưởng vào Mẹ như c̣n tươi roi rói lan tỏa.

Anh à, em không hiểu tại sao lúc đó em nghĩ đến anh. Chắc chắn trong tâm hồn em, anh là người đau khổ nhiều nên cần nhiều lời cầu nguyện. Ước ǵ sáng mai khi thức giấc em sẽ nghe được tin báo của anh: “ Em ơi, anh đă đi trở lại được rồi! Đức Mẹ đă chữa anh khỏi bệnh.“ Hăy cầu nguyện và hy vọng nhiều anh nhé! V́ xưa Chúa đă nói với người bất toại:” Con hăy đứng dậy mà đi, Đức tin con đă chữa con.” Em đang tràn trề niềm cậy trông nơi Mẹ đó anh.

Chào anh,
Em "

Tôi buông máy. Nhấc ḿnh khỏi ghế. Mắt cay xè. Gạt xong giọt nước mắt khan hiếm muộn màng tôi nh́n lên tượng Mẹ đọc thầm một chục kinh với tâm trạng lắng đọng hút sâu trong năo bộ. Tôi cũng cầu mong đôi chân của tôi nhấc bổng cao bay vào hồng ân của Mẹ như chị đă dành cho tôi những giây phút siêu thoát tuyệt vời nhất.

* * *

Năm trước. Vào những ngày cuối năm tôi như kẻ bạc nhược. Mùa đông lạnh buốt hơn. Sáng sớm cuộn ḿnh trong chăn gối như tiếc nuối hơi ấm c̣n vương vất cùng sự sợ hăi bâng quơ. Đôi chân dại ra và lạnh ngắt chẳng thiết nhấc lê ra khỏi chiếc chiếu nệm mỏng đă úa vàng ù cợn mầu xám xịt do nước tiểu văi vương khi đêm luôn là nỗi kinh ḥang của người bệnh đă không c̣n tự kềm chế. Chưa hết, mỗi khi cuộn miếng lót tôi thường nghe lời mắng nhiếc ch́ chiết của vợ: “ Lo mà chữa trị đi! Y như trẻ nít ấy!” Sao đắng nghét đến thế! Khi mà cả nhà tuy chỉ có ba miệng ăn nhưng thu nhập chỉ đủ nuôi một tầu há mồm. Thế th́ lấy đâu ra khỏan chăm sóc sức khỏe. Trông chờ vào an sinh xă hội chỉ có tốn hơi. Liệu cơm mà gắp mắm chứ. Chịu đấm ăn xôi âu cũng là lẽ sống của tôi để cho gia đ́nh êm ấm không ồn ào đôi co. Bởi trụ cột như tôi làm sao gia đ́nh không gẫy đổ không sần sượng. Bởi tôi c̣n chẳng chịu đựng được nữa là ai khác. Cứ thế tôi rơi vào tuyệt vọng lúc nào không hay khi hai bàn chân mỗi chiều béo ra mốc meo như phấn rắc. Bước đi nặng như đeo đá. Thế nên căn nhà vắng vẻ ngôi mồ hoang. Con lao vào trường học. Vợ th́ chẳng nghề ngỗng cũng lẩn tránh t́m miếng ăn nơi anh em ruột thịt. Bề bộn. Xộc xệch. Cô quạnh. Héo hắt. Ḿ gói duy nhất đúng như tên gọi “ A One “. C̣n lại cái thân tôi khốn khổ rệu rạo. H́nh ảnh vớt vát của năm đói 45 c̣n sót lại. Giá như có đạo diễn nào dù muốn diễn lại cảnh quay năm đó cũng thèm cái xương tàn ma chê này của tôi. Hơn nữa mùa lạnh làm rúng động hai lá phổi đă rêu phong màu khói thuốc. Tôi rên kḥ kḥ như đưa đ̣ mỗi khi chiều lộng gió. Và đêm tối như hoang tàn luôn làm tôi hoảng loạn với những vết loang hoen ố gây xóc buốt khi mở mắt. Thời gian nhạt nhoà. Dài dăng dẳng. Tâm hồn mụ mẫm như thiểu năo. Một buổi sáng nọ. Trời thoáng lạnh. Ly cà phê nóng sảng khoái làm đầu óc tỉnh táo. Tiếng reo điện thoại bỗng vang lên lanh lảnh phá tan sự lặng thinh trong căn nhà đă bớt tẻ nhạt với ánh nắng ban mai rộn ră. Tiếng chào trong máy rất xa lạ. Tôi ấp úng:

- Xin lỗi anh là ai ạ?  Tiếng máy b́nh thản:

- Tôi là Minh bạn anh Trung San José đây.  Tôi càng nao núng khi người đối thoại với tôi vẫn mập mờ khó hiểu. Tôi xoáy sâu vào trọng tâm:

- Anh Trung tôi biết, nhưng anh th́ không? Anh nói rơ hơn được chăng?

- Giản đơn thôi anh ạ. Tôi là người chuyển cho anh một món quà từ Mỹ về nhưng chưa biết đường ghé thăm anh.

– Tôi thở ra nhẹ nhơm. Sự mừng vui biểu lộ rơ trong giọng nói đă đổi tông:

- Hân hạnh cho tôi quá.- Sau khi chỉ đường cặn kẽ, tôi nhấm nháp hớp cà phê c̣n lại trong ly rồi thưởng thức hương trà nóng bỏng trên đầu lưỡi. 

Một tiếng sau. Minh ngừng chiếc cub 82 mầu đuôi chuột trước cữa. Anh ta trắng và béo khoẻ. Quần áo trên người phẳng ĺ. Chiếc áo pull mầu nho sang trọng. Quần ḅ xanh sậm tươm tất. Anh vào nhà bắt tay tôi trong khi tôi vẫn ngồi. Anh rất vồn vă không khách sáo, giọng chắc nịch:

- Biết tôi về thăm quê, anh Trung nhờ tôi chuyển cho anh số tiền mà anh em bạn hữu thân quen của anh đóng góp khi nghe tin anh bị bệnh trở lại. Anh Trung đă cho tôi biết t́nh trạng bệnh của anh và dặn tôi bằng mọi cách trao tận tay số tiền này.  Nói xong anh chuyển cho tôi phong b́ không dán kín. Tôi nhận b́ thư ḷng rối bời vừa xúc động như gặp được người thân sau bao năm xa vắng vừa hân hoan khi đón một vị khách việt kiều. Tôi mừng rơn suưt quên lời cám ơn người chuyển thư. Tôi run lên trong ngập ngừng:

- Cám ơn anh đă t́m nhà và không ngại khó khi chạy trên đường phố Saigon ngập bụi nắng. Anh can đảm thật v́ ngay cả dân trong thành phố này lắm kẻ không dám ôm tay lái. Thế mới thấy anh nhiệt t́nh đến với tôi. Xin anh chuyển lời đa tạ của cả gia đ́nh tôi nhé khi anh quay về! – Minh nhíu mày t́m hiểu mối quan hệ của chúng tôi, anh trầm tĩnh:

- Anh Trung và anh là thế nào với nhau?

- Chúng tôi là cựu chủng sinh. Tôi sau anh ấy hai lớp nhưng rất gần gũi thân quen khi c̣n học chung. Nay sau 32 năm xa cách tôi cứ ngỡ sẽ không c̣n bao giờ gặp lại nhau nữa.

- Thật quí hiếm t́nh thân thừa sai của các anh!

- Chắc chắn đây là thần khí mà các cố Tây MEP truyền lại cho anh em chúng tôi đúng như thánh Phanxicô Xavie tận hiến cả cuộc đời cho truyền giáo.

Hôm đó anh Minh chia tay tôi vội vă bởi anh c̣n phải làm nhiều việc trong ngày. Tôi chào tạm biệt anh ngay trên ghế ngồi. Anh cảm thông khi ánh mắt nh́n ẩn chứa. H́nh ảnh này gợi lại trong tôi lời Chúa đă lâu tôi không được cảm nhận:” Phúc thay ai xót thương người, v́ họ sẽ được Thiên Chúa xót thương“.  Trong lá thư tôi biết tên chị là người đă chia sẻ với tôi . Lần theo đó tôi được chị quan tâm lo lắng hơn bằng một sự đồng cảm trong dấu ấn Chúa Kitô. Chị đạo đức thánh thiện lại họat động xả hội tích cực. Chị là thành viên của hội Vincent de Paul bên đó. Và lá thư điện tử trên chính là của chị đă viết riêng cho tôi.

* * *

Sau giấc ngủ bải oải do chứng viêm phế quản măn tính khê đọng c̣n để lại, tôi chậm răi ṃ mẫm nấu nước pha trà rồi chế cà phê cho một buổi sáng như mọi ngày. Vẫn một ngày buồn bă tôi mở máy t́m thư. Địa chỉ thư người gửi làm mắt tôi mở toang đen nhánh. Màn h́nh phản chiếu mầu mắt ấy long lanh thêm. Tôi click vào hàng chữ “ good morning anh “ và mải mê đọc như nuốt từng chữ trong niềm vui khôn tả cùng sự ngậm ngùi thân phận. Nội dung thư về niềm tin vô cùng mănh liệt tác động hồn tôi thổn thức.

“ Anh thân mến,

Tối nay nghỉ sớm trở về nhà nằm một chút cho lại sức. Sau đó em vội vă đi khấn Đức Mẹ cho anh. Trời không mưa nên thời gian di chuyển ngắn lại. Nhưng đêm nay rất đông người hành hương. Giao thông chật kín nên lực lượng kiểm soát tăng cường nghiêm ngặt hơn. Trên bầu trời có cả trực thăng vờn lượn. Khách viếng qú gối ngay dưới sân cỏ c̣n đẫm ướt. Em cố lèn sâu bên trong mong t́m lại cảm xúc linh thiêng của ngày hôm qua. Quả nhiên khi em chạm tay vào bờ tường cơ thể em vẫn run lẩy bẩy như chạm vào một mạch điện siêu nhiên nào thóang qua. Trời mát không mưa nhưng sao hai hàm răng đanh líu lại như khi lên cơn rét. Vẫn dàn dụa nước mắt nóng bỏng, em cảm nhận ơn Mẹ đang hết sức đến gần như sờ thấy như chạm tới. Rồi em khép nép qú gối trên ngọn cỏ c̣n thấm ướt từ đêm qua . Em lần chuỗi xin Mẹ cho riêng anh. Sau mỗi kinh Kính Mừng em lại kêu xin: “ Mẹ ơi xin cho người bệnh con đang cầu khấn cùng Mẹ được đứng lên và đi như ngày xưa Con Mẹ đă bảo với người bất toại: “ hăy đứng lên xách nạng ra về và nói cho những người chung quanh biết là con đă được chữa lành.” Rồi em ra về b́nh an.

Anh à, em sẽ cầu nguyện cho anh thật nhiều khi em ở đó. Em sẽ kèo nài cho đến khi anh thấy có sự thay đổi trong cơ thể lúc đó em mới thôi. Không cha mẹ nào khi các con xin cái bánh mà lại cho con rắn đâu anh. Đó là cha mẹ nơi trần gian này huống chi Chúa là Đấng tác tạo nên chúng ta. Hăy cùng với em khấn nài xin Chúa và Mẹ trong những ngày này thật mănh liệt anh nhé.

Chào anh trong sự cậy trông,
Em “

Nước mắt rơi từ lúc nào tôi cũng chẳng rơ. Chỉ thấy cay xè và nóng rát trên khe mũi. Tôi tưởng rằng đă cạn khô. Tôi ngước nh́n Mẹ trên bàn thờ trước mặt và tận sâu trong hồn tôi tha thiết cậy trông. Cả ngày hôm đó tôi như người sống trong mộng ảo v́ tôi tin tôi sẽ được ơn lành của Mẹ. Chiều đến là lúc nghiệt ngă nhất. Hai lá phổi sẽ rên rỉ sẽ rung lên v́ ngột ngạt. Cơn sốt lạnh sẽ bắt tôi co ro sẽ bận thêm áo khóac ngoài. Hai bàn chân sẽ ph́nh ra sẽ nhợt nhạt trắng bợn. Tôi đón đợi những giây phút khắc khoải triền miên này tan biến trong một buổi chiều mà tôi chưa bao giờ thấy mầu nhiệm đến thế. Đêm hè vẫn thường nóng bức. Lửa như vẫn măi hâm nóng mái tôn mầu nâu rỉ sét. Nhưng đêm nay tôi cảm nhận ḥan ṭan khác biệt. Cơ thể tôi như nhẹ hơn dưới chân. Hơi thở tôi không rát khô mà thoang thoảng ấm. Lồng ngực như có ai giữ lại mềm mại hơn. Tôi nhắm mắt êm ái và trong ḷng trí thầm mong đêm sẽ qua mau để báo tin vui cho chị khi mặt trời chói chang trong nắng hè. 


* * *

Nếu không mănh liệt cậy trông chắc không bao giờ ai đó cảm nghiệm được ngày mới tươi vui của tôi. Ánh sáng đă hắt qua cửa. Tôi cḥang dậy trong sự sảng khoái vô bờ. Một đêm không mộng mị dằn vặt. Chiếu chăn khô ráo. Hai bàn chân th́ nhẹ tênh. Da mịn lại trông tươi tắn hơn. Hơi thở không c̣n cồn cào. Lồng ngực đă nhịp nhàng theo một điệu valse êm ái. Điếu thuốc ngày mới thơm rền trong bầu khí nghe thơm mát. Lá thư quen thuộc của chị một lần nữa trải rộng trước mắt. Tôi mừng ran trong ḷng khi những ḍng chữ nhảy múa.

“ Good morning anh,

Chiều qua. Chủ nhật. Ngày lễ nghỉ. Em vội đến chỗ Đức Mẹ. Cảnh sát bắt đầu xét xe và tra hỏi khách hành hương. Trên xe em lúc đó có thêm một người thân bị liệt chân phải dùng xe lăn nên em trả lời với họ là đi cầu nguyện xin ơn lành. Từ đó họ cảm thông cho xe vào thật gần nơi Mẹ đă hiện ra để người bệnh ưu tiên đến gần. Sau đó phải t́m chỗ để xe. Thật may cho em là Mẹ đă chở che khi em được đậu ngay dưới bóng mát gần lối ra vào. Rồi em tiến lại gần bờ tường nơi hai lần em qú xuống. Gần đó đă h́nh thành một điểm tập trung hoa hồng các loại và những đồng tiền dâng cúng Mẹ. Sau những lời kinh quen thuộc em lại năn nỉ Mẹ lần nữa: “ Mẹ ơi Mẹ, cho người anh em kém may mắn của con được hồng ân của Mẹ thật nhiều. Xin Mẹ đừng bỏ ngoài tai lời con van nài! “ Liền đó em đổi lấy một tờ bạc $1.00 và nhặt thêm vài đồng xu cùng vài bông hồng trắng mà khách hành hương dâng Mẹ. Sau đó em theo đ̣an người tiến lại gần bức tượng bên cạnh nơi Mẹ in h́nh để nh́n rơ h́nh thù của một bào thai cũng tại lầu ba. Em hốt hỏang kinh hăi khi đức tin liên tưởng đến những lời cảnh báo mà loài người đă phá hủy diệt mầm sống quá lộng hành. Hơn nữa nơi Mẹ hiện nguyên h́nh lại là nơi chữa mắt nên chúng ta có thể hiểu được rằng Mẹ nhắn nhủ con cái yêu của Mẹ hăy nh́n cho rơ và đừng giết mạng sống con người nữa. Chắc chắn rằng Mẹ đă chứng kiến nhân loại đang suy thoái về ḷng nhân ái yêu thương và đang đi dần vào sự tự hủy diệt. Em cảm nhận về điều này rất rơ khi tận mắt chiêm ngắm những dấu ấn nơi đây. Anh có nhận ra chăng!

Với những ǵ em cung kính nhận nơi chân Mẹ em sẽ gửi về cho anh để anh tăng thêm sự cậy trông bền đỗ nơi Mẹ. Và cho đến lúc này anh đă có những biến đổi tốt đẹp nào chưa?  Hăy cho em biết v́ em tin chắc rằng ít nhiều Mẹ cũng lắng nghe con của Mẹ nài van.

Xin Mẹ chở che anh luôn măi!
Chào anh trong Chúa Kitô,
Em.”

Cố nuốt cho trôi những nấc nghẹn sâu kín. Như người ngoi ra khỏi tầng mây bồng bềnh, tôi bấm nút reply vội vă sợ tan biến đi niềm vui đang trào dâng. Tôi gơ nhộn vui hơn bất cứ thời gian nào từ khi có máy.

“ Chị thân ái,

Tôi vô cùng hạnh phúc báo tin chị rơ. Hôm nay cơ thể tôi đă thay đổi rất kỳ lạ. Đă nhiều tháng ngày không c̣n mặn mà với thuốc men thế mà từ chiều tối qua chân tôi đă xẹp xuống đă lắng dịu.Thật bất chợt. Cơn đau viêm phế quản đă gần như tan biến. Thật diệu kỳ. Tôi như người vừa qua một cơn mê. Bồng bềnh như siêu thoát khỏi cơ man nào là đau đớn, chán chường và bệ rạc. Hồn tôi đă t́m lại được niềm vui sống. Sự mănh liệt cậy trông nơi Mẹ của chị đă thực sự tiếp sức cho tôi, đă tăng niềm hy vọng mênh mông để tôi gần gũi với Mẹ thật nhiều. Đức Mẹ đă ban ơn lành cho tôi rồi chị ạ. Xin Thiên Chúa trả công bội hậu đến chị và gia đ́nh.

Thân ái chào chị mến yêu của tôi.
Người nhận ơn lành của Mẹ.”

Tôi bấm nhanh vào nút send. Ḷng trí lâng lâng tin yêu vào sự mănh liệt cậy trông nơi Mẹ Maria đă cho tôi sức sống. Tôi buột miệng tung hô: “Tạ ơn Mẹ đến muôn muôn đời!”

Saig̣n, Mừng kính lễ Đức Mẹ Mân Côi 7/10/2004

Vũ văn Quí; email: peterquivu@hcm.fpt.vn