THƠ C V K ...

HUYỀN THOẠI DĂ TRÀNG.

Tôi gom những rong tảo dạt vào bờ biển
Gom những vỏ ốc ṣ  tầm thường không tên
Để dệt những vần thơ về biển cả

Những vần thơ đơn sơ không hoa lá
V́ tôi không phải là thợ lặn
Xuống thật sâu trong ḷng biển mặn
Để sưu tầm những viên ngọc trai
Những san hô đủ màu các loại
Xây cất lên lâu đài thơ tráng lệ
Và lưu danh cho các thế hệ

Nhưng tôi không thể không viết về biển

V́ mẹ của tôi triền miên
Gối ḿnh lên sóng biển Thái B́nh
Như một định mệnh
Khi đi vào lịch sử thủa b́nh minh
Đă bao đời h́nh thành câu ca dao mộc mạc:
"Dă tràng xe cát biển đông
Nhọc ḷng mà chẳng nên công ích ǵ"
Khi mô tả công việc loài vật vô tư
Câu ca dao đi vào lịch sử
Của những thiên tai triền miên
Dáng vào thân phận những con dân vùng biển
Thân mẹ tôi cao một ngh́n năm trăm cây số
Như để tránh bớt những thiên tai đau thương đó
Mẹ thu ḿnh nằm co thành h́nh chữ S
Như con người khom ḿnh trước mưa gió sấm sét
Thường xuyên bị băo táp hoành hành
Bao công tŕnh bị phá đổ tan tành
Bao sinh linh bị chôn vùi trong ḷng biển
Cuộc chia ly là ám ảnh triền miên
Những tháng năm của làn sóng vượt biên

Thoát ngục tù đọa đày t́m tự do sự sống
Ba trăm ngàn người bỏ xác trên biển rộng
Loài dă tràng lang thang
Suốt một đời mang kiếp sống bấp bênh
Nhưng dă tràng nêu lên huyền thoại
Về viên ngọc cảm thông bị đánh mất
Phải cất công t́m kiếm hoài hoài
Chuyện quay lại thời nguyên sơ lịch sử
Lúc loài vật biết sử dụng ngôn từ
Để trao đổi với nhau như con người
Loài dă tràng hưởng cuộc sống tuyệt vời
Bởi trong ḿnh mang viên ngọc cảm thông
Nên cuộc đời là bức tranh màu sắc sống động
Nhờ ngọc cảm thông dă tràng hiểu thiên nhiên
Sống hài hoà trong lạc thú triền miên
Sóng biển là bài ca khi hùng tráng
Khi du dương bất tận
Mặt trời nhô lên khỏi ḷng biển mênh mông
Sóng nhấp nhô trong màu sắc tươi hồng
Khi chiều về nhuộm tím chân trời xa
Biển dịu dàng trong lời ru êm ả
Chính nhờ vào viên ngọc cảm thông
Loài dă tràng sống đùm bọc yêu thương
Một đàn con sinh ra từ một bụng me
Nên t́nh yêu luôn lai láng tràn trề
Không hiểu lầm không nghi kỵ ghét ghen
Nền hoà b́nh luôn tồn tại vững bền
Rồi một ngày băo táp đánh tơi bời
Loài dă tràng vô ư làm đánh rơi
Ngọc cảm thông đă bao đời giữ kỹ
Cả một trời hạnh phúc mất đi
Kể từ đó dă tràng không hiểu nhau
Bao hiểu lầm nghi kỵ nảy sinh xào xáo
Chim hoà b́nh đành vỗ cánh bay xa
Và thiên nhiên cũng trở thành xa lạ
Bao thiên tai làm tơi tả dă tràng
Đời trôi theo ḍng lệ nhỏ hàng hàng
Và dă tràng ư thức được căn nguyên
Khiến cuộc đời ch́m đau khổ triền miên
Là vắng mặt ngọc cảm thông quư giá
Quyết một ḷng đào bới kiếm cho ra
Mặc cho bao công lao vất vả
Mặc cho băo táp mưa sa
Cần cù đào bới cho ra gia tài
Viên ngọc có một không hai ....
Dă tràng mất ngọc cảm thông
Con dân nước Việt cũng không hơn ǵ
Ḷng người xâu xé phân ly
Cảm thông viên ngọc ném đi mất rồi
Mau t́m ngọc quư tuyệt vời
Gia tài của mẹ chiếc nôi đầu đời
Huyền thoại nhắn nủ đôi lời
Bọc vàng mẹ đẻ trăm người con thơ
Giang sơn xinh đẹp sửng sờ
Non sông biển cả những bờ đảo xa
B́nh nguyên đất rộng bao la
Gia tài phong phú mẹ ta trao về
Cho con giữ măi t́nh quê
Sống trong đùm bọc trăm bề yêu thương
Tiên Rồng rạng rỡ bốn phương

Erath 9/2003
Ngô xuân Tịnh

HÀNH TR̀NH CÁ HỒI

Những chùm trứng
Thoát khỏi bụng mẹ
Tiếp xúc ḍng suối mát mẻ
Nhận tinh trùng cha
Chan hoà trong kẽ đá
rong rêu

Thoát nhiều kẻ thù t́m cách tiêu diệt
Ấp ủ trong môi trường thanh khiết
Nở thành những chú cá nhỏ
Như những cọng tăm ngắn biết bơi
Tự t́m kiếm mồi
Không cần mẹ cha nuôi dưỡng
Những tháng năm trường
Ngao du theo những ḍng suối nhỏ
Băng qua những thung lũng quanh co
Giữa núi đồi trùng trùng điệp
Những đêm dài núi đồi ngủ thiêm thiếp
Những b́nh minh bừng tỉnh tiếng chim ca
Ngày tinh khôi bừng nắng ấm chan ḥa
Những hoàng hôn khi chân chiều bước chậm
Vào không gian sâu thẳm lặng câm
Lúc ánh trăng tâm sự với suối ngàn
Ánh sao khuya những cặp mắt chứa chan
Những ḍng suối thân h́nh thon thả
Mưa xối xả nước tuôn về dữ dội
Suối ph́nh to với ḍng chảy sục sôi
Nước đục ngầu hạt phù sa nóng hổi
Đem cho đời như quà tặng miền xuôi
Bao nhiêu lần qua ghềnh thác sôi động
Nước chảy xiết trong réo gọi điên cuồng
Xô vào đá thác la hét ầm vang
Tung lên trời mịt mù tia nước trắng
Rồi suối, thác t́m về ḷng sông rộng
Chảy mơ màng giữa cánh đồng mênh mông
Cá lớn nhanh về sắc vóc h́nh dáng
Cùng nô đùa trong ḍng chảy thênh thang
Uốn quanh co những cánh đồng trù phú
Nuôi con người từ muôn kiếp thiên thu
Qua xóm làng sống thanh b́nh êm ả
Cạnh phố phường với cuộc sống phồn hoa
Miền hoang dă chốn đầm lầy nước đọng
Cá nô đuà với cuộc sống thong dong
Nhưng trong ḷng niềm khát vọng miên man
Được vùng vẫy trong đại dương biển mặn
Hết đất liền sông hoà vào trong biển
Ôi hùng vĩ bao cảnh đẹp thần tiên
Cá từng đàn luôn đi xa thám hiểm
Tận thủy cung bao cảnh đẹp cung chiêm
Bạn bè cùng bao sinh vật lạ lùng
Muôn sắc màu diểm ảo vô cùng
Những khu rừng cây mềm, sắc tuyệt hảo
Đồi san hô như tuyết trắng dạt dào
Pha hồng tươi như ráng đỏ ban chiều
Ngày lại ngày theo ḍng nước phiêu diêu
Sau bao năm sống cuộc đời no thỏa
Bao niềm vui nơi những vùng đất lạ
Từ cung ḷng những buồng trứng tượng h́nh

Cá ư thức được chiều cao sứ mệnh
Từ con tim một niềm nhớ định h́nh
Trở về nguồn nơi cá được sinh ra
Bao niềm vui và tất cả xa hoa
Từ biệt hết để nôn nóng trở về
Bao thử thách và nguy hiểm trăm bề
Cá chấp nhận mong mau về cố quận
Ḷng nung sôi một nỗi nhớ vô ngần
Như Ích Diên trong trùng trùng thương nhớ
Một quê hương trong khuất nẻo mịt mờ
Ḷng hoài hương dẫn cá về quê cũ
Phải vượt qua bao ghềnh thác hiểm nguy
Dù hy sinh v́ quân thù ŕnh rập
Cá trở về nơi suối cạn thân yêu
Ḍng nước hiền chảy rả rích trong veo
Từng cặp một đôi uyên ương đẻ trứng
Gửi ḍng nước một thế hệ tương lai
Nơi quê hương ḷng thương nhớ suốt đời
Từ xa muôn dặm trùng khơi
Trở về cố quận một đời thủy chung
Mệnh trao cao cả vô cùng
Sinh con rồi chết giữa ḷng quê hương
T́nh yêu non nước khôn lường

Erath 7/2004
Ngô xuân Tịnh

 
Revs Thắng và Tâm                                                                 Trần Minh70 , Đậu Minh 70, Chính 60 và Rev Tâm 62.

 
 Lan 64 và Cha Nhạc Sĩ Hoài Đức                                        Anh em CVK 68 tại Kontum