Khóc Mẹ

 

 

Thứ Năm, ngày 27 tháng 5, 2004

 

Sáng nay, lúc 4 giờ ngày 27 tháng 5,  trong giấc ngủ say sưa về sáng, con được đánh thức bởI cú điện thoạI đau buồn: Mẹ vừa mớI thở hơi thở cuố́ cùng.  Con tỉnh thức ngay v́ tin bất ngờ báo tin mẹ mất. Nước mắt con chưa chảy ra vộI ngay lúc đó, nhưng tin đó cứ từ thấm vào tim, vào tiềm thức con, rồI những kỷ  niệm, những h́nh ảnh của ngườI mẹ thân yêu cứ theo gịng lệ mà trào dâng.  Mẹ ơí! Con không c̣n mẹ nữa sao! 

 

Đây con xin ghi vài, không thể nào ghi hết, h́nh ảnh về mẹ để cho các bạn con,  thương mến con, đă chia xẻ vớI con niềm đau mất mẹ.

 

Con không thấy, không biết được ngày sinh của mẹ, v́ ngày ấy con chưa có.  Con chỉ biết mẹ từ khi con vừa có trí khôn.  Con thường làm nũng, làm hung để bắt đền mẹ v́ mẹ đă yêu con, nuông chiều con.  Mẹ tức, mẹ giả bộ muốn đánh con, nhưng thất vọng v́ thấy con không sợ mẹ đánh v́ mẹ có bao đánh con đâu.

 

“Sao mầy không chạy đi”.  Con c̣n con nít, nhưng vừa mờI ở bụng mẹ ra làm sao không biết hết “bụng” mẹ thương con như thế nào.

 

Lớn lên, khi biết đọc, biết viết con mớii biết mẹ sinh năm 1910 và tên trên giấy tờ là Lê thị Ngữ. Con có tọc mạch hỏi mẹ: Mẹ sinh ngày, tháng nào vậy mẹ?  Mẹ chỉ cười và đáp: “Tao không biết, cha mầy sinh, nên nhớ ngày tháng”.  Th́ ra khi làm giấy tờ th́ cha tôi ghi ngày tháng sinh cho có chuyện chứ không đ́ về dưới “chợ” (ư muốn nói B́nh Định, Quăng Nam) mà sao lục giấy tờ rửa tội.

 

Mẹ sinh ra con tại KonHring, nơi mẹ sống hơn nửa đời mẹ.  KonHring một địa sở truyền giáo tuy xa tỉnh thành (30Km), xa xôi, hẻo lánh, nhưng không biết bao nhiêu các đấng thừa sai Pháp Việt đă ghé lại đây và đều biết mẹ dưới tên là “Bà Thủ”

 

Con được hầu hết các Linh Mục Pháp,  Việt và nhiều người biết tên, v́ nhờ mẹ có ḷng hiếu khách. Con c̣n nhớ rơ: Mọi khách qua đường đều ghé lạI nhà “Bà Thử” dùng cơm trưa v́ KonHring nằm ở giữa đường cũng như giữa ngày từ Kontum đi Dakmot, Dakto, Tân Cảnh. C̣n các LM th́ khỏi phảI nói.   Các Cha Việt, thường ăn cơm “Bà Thủ”, chứ không ăn cơm với cha sở mà thường là các cha Thừa sai Pháp.  C̣n các Thầy đại chủng viện, thường vào các tháng hè cũng ở lại đó năm ba ngày.  Con nhớ kỹ v́ những ngày đó mẹ giết gà vịt đăi khách, con cũng được hưởng xái.

 

Lớn lên, khi tu chủng viện, con cũng thường đưa khách về để mẹ có dịp trổ tài giết gà nấu món “măng le” mà c̣n hằng luôn luôn thèm nhớ. Mẹ không nhớ rơ ĐC Lộc đă cùng con và các bạn học con: Thầy Trí, thầy Ngoan, cha B́nh, cha Trinh đă từng trải chiếu ngủ trên sàn ván nhà mẹ đó sao.  RồI ĐC Chung khi  làm cha sở Tân Cảnh cũng thường ghé nhà mẹ. Chắc v́ mẹ già không nhớ hết từng tên các vị LM thường ghe lại và được mẹ “tiếp nhiên liệu” hoặc được mẹ lo lắng để ngủ qua đêm.  Các vi đó, cha Nhạn, cha Nghĩa, cha Huy, cha Thận, cha Thọ, cha Thiệt, cha Trinh, cha Ân … và nhiều vi nữa đă ra đi trước mẹ, sẽ chào đón “Bà Thủ” tại cửa thiên đường.  Nhưng nhiều vị đang c̣n đó, vẫn c̣n nhớ mẹ: Cha Ánh , cha Đường, cha Nên, cha Hoàng.  Các vị “niên lăo” đó chắc không quên mẹ trong Thánh Lễ.  C̣n các LM bạn của con: cha Đông, cha Nam, cha Thắng, cha Thanh, cha Tuyển, cha Đích, cha Tâm và c̣n nhiều LM nữa chưa kịp đọc tin mẹ mất, nhưng khi được tin sẽ cùng đau buồn với con.  Và c̣n nữa, các bạn CVK/KMF của con, họ hoặc đă có lần biết đến mẹ vào những dịp picnic tại KonHring, hoặc chưa biết: Thiên Quang, Hùng Sơn, Minh, Trung, Lư, Sỹ, Bài, Ngọc Ảnh … và c̣n nhiều nữa con chưa có tên đê kể mẹ nghe, đều cúi đầu mặc niêm, cầu cho linh hồn mẹ, buồn với con, khóc vớI con v́ các bạn con biết: con thương mến mẹ.

 

Mẹ khuất đi trong không gian nhưng h́nh ảnh mẹ c̣n sâu đậm măi trong con.  Con làm sao quên được h́nh ảnh một người mẹ dịu hiền, ch́u chồng, thương con, sống thánh thiện đạo đức, thương người, hiếu khách.  VớI thời gian vật chất có mất đi, nhưng tinh thần và ḷng thưong mẹ chắc không bao giờ phai mờ trong ḷng người con yêu của mẹ.

 

Mẹ ơi! Con xin vĩnh biệt mẹ.

 

Nguyễn Văn khải, cvk50

 

  

Từ trái: Khải 50, Sơn 67, Cảnh 62, Hải 73 (con của anh Khải)      Chị Khải và cháu nội (con trai thứ hai của anh Hải 73)