TỪ NƠI XA “CAO VÚT KHÍ” ẤY . . .

 

Là một thành viên theo dơi thông tin trên diễn đàn thân quen của một số anh em cựu chủng sinh Kontum gọi tăt là CVK được nối mạng, tôi như người chộn rộn bất an khi biết bạn đang nằm li b́ tại nhà v́ không tiền để tiếp nhận được máu. Sự dằn vặt, cái xôn xao trong nỗi nhớ như cào như cấu như mông lung. . .

 

Năm đó, cách nay mười năm, khi tôi c̣n lao đao nay đây mai đó để kiếm sống th́ bạn đến thăm. Bạn đang đi t́m cho ḿnh những nơi chốn giúp bạn vượt qua được cơn bạo bệnh. Một căn bệnh mà nghe đến tên cũng đă thấy ghê ghê rợn rợn bởi chết chóc như gắn liền với nó. Ung thư máu. Một hố chôn tiền của và ôm đồm bao thất vọng. Một cuộc tháo chạy vô định chẳng biết đến bao giờ mới tới đích. Một cuộc rượt đuổi nhức nhối bởi muốn bứt hơi. T́m thầy t́m thuốc được th́ phải t́m người mua để mà bán tháo bán đổ của cải vật chất. Khi chẳng c̣n ǵ để mà sang tay th́ đành nguôi ngoai vay mượn mong t́m lấy hơi thở thoi thóp. Cứ thế mà c̣n nước c̣n tát. Tát cho đến cạn kiệt. Nhưng hỡi ơi chạy trời không khỏi nắng. Niềm đau xé nát tim côi. . .

 

Thế rồi một hôm tin bạn bạo bệnh được đưa lên diễn đàn xa xôi ấy. Tưởng rằng mọi nỗ lực vừa dành cho “chén cơm Phục Sinh 2004” nơi những buôn làng người cùi Tây Nguyên Kontum với khoảng 4000 bệnh nhân và dành cho cá nhân tôi để mổ mắt sẽ cạn kiệt. Nhưng không. Ngựa ngă bệnh, cả đ̣an tầu phải đau chứ! Và thế là như có thần khí níu kéo mời gọi anh em vẫn lại kẻ ít ḷng nhiều chia sẻ với bạn để tiếp cứu. Để rồi từ nơi xa “Cao Vút Khí” ấy, tôi đọc được nỗi niềm của bạn:

“Nếu ai đó đếm thời gian qua cánh cửa sổ, th́ tôi lại đếm thời gian qua những giọt máu từ từ nhỏ vào thân thể, qua những ống dẫn truyền tiếp cho tôi thêm sức sống thần tiên nơi dương thế, để đi vào cơi sống. Máu ai đó? Người cho không biết được ai sẽ nhận? Và người nhận có nhớ đến người cho? Hay như ai đó chưa qua cầu đă đ̣i rút ván? Xin cám ơn những bàn tay rộng mở của các Cha và các Bạn từ xa…, của Cha Thằng Roma, Cha Đích Singapore, Cha Hùng Wichita , Cha Tâm Oklahoma, Cha Dung Canada, anh Nhị, anh Khải, anh Sơn …, của những người tôi chưa được bắt tay gặp mặt như Chị Monica Phạm, Chị Agnès Ngọc Ảnh….Xin cám ơn các Bạn rất xa nhưng lại rất gần, rất thân thương đă giúp đỡ, động viên, an ủi, chia sẽ cùng tôi. Và:

       Ơn nầy tôi sẽ thân thưa,

Khi về nhà Chúa, ngày nào Ngài kêu,

       Giúp con tiếp sức giữ hồn.

Xin Ngài đền đáp công ơn tràn đầy.

       Cám ơn Thượng Đế vô biên,

Đă cho con từ hư vô ra hiện hữu.

       Cám ơn cha mẹ anh em,

Đă từng năm tháng sẽ chia nổi niềm.

       Cám ơn anh em bạn hiền,

Rộng tay giúp đỡ trong cơn khốn cùng.

      Ơn nầy khắc cốt ghi xương.

V́ một đời tôi không thể đáp trả,

Nguyện Chúa trời là Đấng giàu ḷng cao cả,

Rộng tay ban cho những lời con khấn nguyện xin.

      Riêng con xin nh́n lại phận ḿnh,

Thánh giá con vác nhẹ nhàng v́ được yêu.

      MÁU NẦY MÁU CỦA ANH EM

TIẾP CHO TÔI ĐƯỢC SỐNG THÊM NHIỀU NGÀY.

      MÁU NẦY ÊM ÁI LẮM THAY!

 V̀ TRONG MÁU ẤY CHỨA ĐẦY YÊU THƯƠNG.”

 

Đọc những lời tha thiết thành kính tin yêu của bạn mà ḷng tôi như trào dâng một van xin không chỉ cho bạn à cho cả tôi, như thánh Phaolô cảm nhận: “Với Đấng ban sức mạnh cho tôi, tôi chịu được hết”. Chưa qua cơn bỉ cực này, cũng từ diễn đàn cao xa ấy, tôi lại nhận được một xót xa khác từ Tây Nguyên dội về. Cháu Bách, một bổn đạo mới được một chị trong hội Legio Mariae từ Hố Nai lên thăm người nhà tại bệnh viện Chợ Rẫy khi gặp cháu nơi đây đă làm phép rửa cho cháu với tên thánh Giuse lúc cháu tưởng như qui tiên sau khi bị tai nạn rất nguy kịch. Nhưng liền đó, cháu đă phục hồi và phải trải qua 14 lần phẫu thuật trong suốt 10 tháng lây lất nơi bệnh viện và khi gia đ́nh cháu không c̣n đủ sức cưu mang nên đă trở về nhà đón nhận xót xa. Khi cháu bị tai nạn cũng là lúc cha cháu bỏ đi về nơi xa lắc như chốn chạy lương tâm của một người cha. Rồi mẹ cháu sau khi bán sạch sành sanh vườn tược đất đai chỉ giữ lại một nơi chốn cho ba người con trú thân và cũng khăn gói ra đi trước những khắc nghiệt của cuộc đời quá ư là cay đắng. Với hoàn cảnh đau thương này mà bà con giáo họ các thánh Tử Đạo Việt Nam cùng cha xứ cai quản giáo xứ Kim Mai, giáo phận Ban Mê Thuột ra tay cứu giúp từ vật chất đến tinh thần. Dần dần với những lời răn dậy của Chúa, cháu Giuse Bách đă nhận ra ḿnh được Chúa yêu thương hơn qua những ủi an vỗ về vô giá của giáo dân trong họ đạo dù cho nửa phần dưới của cơ thể đă bị hoại tử. Cháu không ca thán, ai oán, trách mắng những bậc sinh thành. Cháu lặng lẽ đón nhận mọi nỗi đau như cùng vác thánh giá với Chúa lên đồi Can-Vê. Không những ḿnh cháu mà cả hai người em cũng hạnh phúc được làm những con chiên ngoan hiền của Chúa Chiên Nhân Lành trong dịp Phục Sinh vừa qua.

                                           

Khi nhận được trường hợp đáng thương tâm này, anh em từ nơi xa xôi ấy lại không quản ngại một lần nữa “lá lành đùm lá rách”. Thật cảm xúc khi tôi nhận ra nơi đây đang thực hiện thánh ư Chúa v́: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đă làm cho chính Ta vậy.” Và đúng như ngạn ngữ người Ấn nói: “Tất cả những ǵ chúng ta cống hiến cho tha nhân sẽ không bao giờ mất cả”.

Quả là huyền nhiệm khi ĐTC Gioan Phaolô II nói về Mẹ Têrêsa Calcutta: “. . Thấm nhuần sâu xa tinh thần bác ái Phúc Âm, Mẹ xác tín: khát t́nh yêu là khát các linh hồn, đụng vào thân xác của người đau khổ là đụng vào thân xác Đức Kitô. Mẹ muốn mang ơn Cứu Độ đến cho dân nghèo, cho lớp người bị bỏ quên. Mẹ muốn đem cac linh hồn về cho Thiên Chúa và đem t́nh yêu của Thiên Chúa cho các linh hồn”.

 

Từ nơi xa “Cao Vút Khí” ấy mà như “Thần Khí làm cho anh em nên nghĩa tử, khiến chúng ta được kêu lên: “Ap-ba! Cha ơi!”(Rm 8,16)

 

Saigon, Lễ Chúa Thánh Thần Hiện xuống.                  

 

Vũ văn Quí, email: peterquivu@hcm.fpt.vn